Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần – Chương 21 ☆ Phân Biệt Nam Nữ

Chương 21 ☆ Phân Biệt Nam Nữ

phone

Trang Uẩn tiện tay kẹp tờ giấy vào khe hẹp giữa một đống sách.

Anh không gửi tin nhắn cho Tùy Phong, mà tự mình xuống nhà ăn, ở nhà ăn đúng lúc đụng phải Sở Điềm cũng đang đi ăn, thế là hai người liền ghép bàn lại.

Sở Điềm mới rời khỏi cốc Jacob hôm qua, đã nghỉ ngơi thật tốt một ngày, “Lần đầu tiên em cảm thấy ra ngoài chơi mà cũng mệt mỏi như vậy đấy.”

Cô nói đến chuyện đã xảy ra trong 3 ngày sau khi Tùy Phong cùng Trang Uẩn rời đi sớm, hai nữ sinh kia khiến cô phiền muộn không thôi.

Trang Uẩn nở nụ cười, “Ai bảo mị lực của Tùy Phong lớn đến như vậy.”

“Đúng là nghẹn tim mà, sớm biết Tùy Phong muốn đi cùng em đã không đồng ý rồi. . . . Em còn muốn mắng Tùy Phong đi cùng, nhưng cũng may để em gái cán sự thấy được sự thật rồi.”

Trang Uẩn nghĩ nghĩ, “Đoán chừng Tùy Phong cũng thấy rất phiền.”

“Phiền sao? Cậu ta phải nên thích thú mới đúng. . . . . Anh có biết nhân khí của cậu ta trong mấy trường đại học còn hơn cả Trịnh Văn Hiên của C ảnh không, Trịnh Văn Hiên đấy, diễn viên trẻ ngành giải trí đang đỏ đấy!”

Trang Uẩn nghĩ đến cảnh tượng Tùy Phong bị một đám nữ sinh chạy rượt theo đến phát hoảng ở quán trà sữa, nhịn cười không được cười cười.

Sở Điềm nhìn nụ cười đầy mê hoặc của Trang Uẩn, ngẩn người, “Học trưởng anh đang nghĩ gì thế?”

Trang Uẩn lấy lại tinh thần ho nhẹ một tiếng, “Không có gì, em nói tiếp đi.”

“Không đúng nha. . . . .” Sở Điềm hoài nghi nói, “Có bí mật nhỏ gì không thể chia sẻ với em sao, chẳng phải em có chuyện gì đều nói với học trưởng còn gì.”

“. . . . . Thật sự không có gì đâu mà.” Trang Uẩn vừa dứt lời, điện thoại liền vang lên một tiếng, anh tranh thủ thời gian lấy ra, phát hiện là Wechat của Tùy Phong.

Phong: Rời giường chưa (mỉm cười)

Trang Uẩn: Dậy rồi.

Phong: Vậy em mang cơm cho anh (mỉm cười)

Trang Uẩn: Không cần, tôi đang ở nhà ăn. . . . .

Trang Uẩn đợi mấy giây, thấy Tùy Phong không còn gửi tin đến nữa, anh liền tạm thời cất điện thoại di động, ngẩng đầu liền đối diện với vẻ mặt đầy hiếu kì của Sở Điềm.

Trang Uẩn cảm thấy không có gì xấu phải giấu diếm, liền chủ động nói thẳng, “Khiến em thất vọng rồi, là tin nhắn của Tùy Phong.”

“Tùy Phong? !” Sở Điềm kinh ngạc, “Mới có hai ngày mà anh với Tùy Phong đã tốt như vậy rồi? Trở về còn liên hệ.”

“. . . . . Cũng ổn, con người cậu ta không tệ.”

Sở Điềm kinh ngạc đến ngây người, “. . . . . Sao học trưởng anh lại có thể có cái kết luận này chứ, cái con người hỏi trăm không đáp một lời mà anh lại nói là không tệ?”

Trang Uẩn dừng một chút, “Ừm. . . . . Thì, đúng vậy mà.”

Sở Điềm nhấp một hớp nước, “Nếu không phải anh đang nói tới Tùy Phong, em còn tưởng rằng học trưởng anh đang coi trọng một bé học muội nào nữa đó ~ Cứ duy trì như vậy!”

Trang Uẩn giật mình, “Đừng có nói hươu nói vượn.”

Điện thoại lại rung một cái.

Phong: Vậy anh đem cơm cho em đi (mỉm cười)

Trang Uẩn: Cút!

Trang Uẩn tiện tay nhắn trở về một câu, lúc sau lại đột nhiên có chút hối hận, tiêu phí ở cốc Jacob cũng là do Tùy Phong bao, buổi tối hôm qua Tùy Phong còn mua cơm cho anh, theo lý thuyết mình phải mời ngược lại hắn mới đúng.

Vừa nghĩ như thế, Trang Uẩn lại nhắn tin trở về.

Trang Uẩn: Cậu muốn ăn gì?

Phong: (kinh ngạc đến ngây người) Anh thật sự mang cơm đến cho em! ! !

Trang Uẩn: Không muốn thì thôi.

Phong: Muốn muốn, anh ăn cái gì thì em ăn cái đó, em rất dễ nuôi (thẹn thùng)

Trang Uẩn cúi đầu nhìn thoáng qua bàn ăn của mình, anh đã chọn cơm chiên Dương Châu, 8 đồng, tựa như có chút khó coi.

Trang Uẩn: Cậu có ăn ngọt không? Tôi mang cho cậu một phần cơm sườn dấm đường.

Phong: Ăn ăn ăn (xoay quanh)

Trang Uẩn nhìn Tùy Phong gửi tới icon xoay quanh liền nhịn không được vui vẻ, hắn kiếm được mấy cái icon này ở đâu vậy, một bé heo xoay qua xoay lại, vẻ mặt 囧 thực đáng yêu.

Sở Điềm nghi ngờ nhìn anh, “Học trưởng anh không lừa em chứ, nói chuyện phiếm với Tùy Phong có thể vui đến vậy sao?”

Trang Uẩn đành phải cho cô xem vài tin nhắn, “Anh cảm thấy con heo này thật đáng yêu.”

“. . . . .” Sở Điềm tỏ vẻ cô cần bình tĩnh lại một chút, “Đậu xanh, Tùy Phong còn gửi loại tin nhắn này sao? ! Em cho anh xem ghi chép nói chuyện của bọn em này.”

Sở Điềm lấy điện thoại ra, lật đến Wechat cùng Tùy Phong. Bỏ qua một đoạn tin nhắn dài dòng của Sở Điềm, Tùy Phong cơ bản lời ít ý nhiều.

Phong: Ừm.

Phong: Được.

Phong: Sẽ nghĩ lại.

Phong: Nói tiếp.

Phong: Sáng nay về, có việc.

“Cái bệnh lười của cậu ta, ngay cả dấu ngắt câu cũng keo kiệt không cho em!”

Trang Uẩn chỉ chỉ cái dấu phẩy kia, “Đây không phải dấu ngắt câu còn gì.”

Sở Điềm bất đắc dĩ nhìn Trang Uẩn, “Cái này không phải trọng điểm! Trọng điểm là thái độ của Tùy Phong, thái độ đấy! Cậu ta phân biệt nam nữ sao, nhắn tin với anh dài như vậy còn kèm theo cả icon.”

“Nhỏ xuống, nhỏ xuống. Còn nói nữa là tất cả mọi người đều nghe được đấy.” Trang Uẩn nhắc nhở.

Sở Điềm lúc này mới thu lại, nhìn bốn phía một chút, cũng may hiện tại trong phòng ăn không có nhiều người, không ai chú ý đến bên này.

Không có so sánh liền không có tổn thương, Trang Uẩn nhìn ghi chép nói chuyện trên Wechat của mình một chút, quen biết Tùy Phong mới được mấy ngày, ghi chép nói chuyện phiếm lại có không ít, hơn nữa lúc Tùy Phong nổi giận, câu nói của hắn cũng không hề dài một chút nào, chỉ là mấy câu giao lưu rất bình thường.

Trang Uẩn cảm thấy nguyên nhân có lẽ là do mình không cho hắn nói chuyện, nên chỉ có thể giao lưu bằng điện thoại, xuất hiện loại tình huống này cũng rất bình thường.

Vào lúc anh còn đang suy nghĩ, Sở Điềm lại đặt điện thoại trước mặt anh, “Anh nhìn đi.”

Sở Điềm: Tùy Phong, tôi có việc muốn bàn với cậu, cậu bây giờ có rảnh không?

“. . . . . Em muốn làm gì?”

“Anh cũng gửi tin nhắn đi đi, xem cậu ta có nhắn lại hay không.”

“Không cần như vậy đâu, có khả năng Tùy Phong hiện tại không cầm điện thoại nên không thấy được.”

Trang Uẩn: Ký túc xá của cậu ở đâu?

Phong: 404(mỉm cười)

Sở Điềm thấy được, “A, không cầm điện thoại sao.”

Trang Uẩn ngẩn người, “. . . . . Có khả năng cậu ta cảm thấy ăn cơm quan trọng hơn, dù sao anh đã đồng ý mang cơm cho cậu ta rồi.”

Sở Điềm: Bây giờ tôi đang ở nhà ăn, tiện đường mang cơm cho cậu, cậu muốn ăn gì?

5 phút sau, Sở Điềm uống xong một ly nước, tin nhắn Wechat vẫn như đá chìm đáy biển, “Hôm nay em đã nhận 10000 điểm thương tổn từ Tùy Phong, phải về ký túc xá chữa trị, học trưởng bái bai.”

“. . . . . Bái bai.” Trang Uẩn vốn còn muốn an ủi cô, có thể là do Tùy Phong đã có người mang cơm, cho nên không để ý tới yêu cầu chủ động mang cơm của người khác.

Nhưng ngẫm lại nếu mình mà an ủi Sở Điềm như vậy thì có khả năng mức tổn thương còn cao hơn, thế nên vẫn lựa chọn im miệng không nói gì.

Cầm theo cơm của Tùy Phong lên tầng bốn, tìm tới phòng 404, cửa mở, Trang Uẩn liếc mắt liền thấy được Tùy Phong đang thay quần áo.

“. . . . . Cậu thay quần áo, đều không đóng cửa à?”

“. . . . . Quên.”

Trang Uẩn không nói gì, “Đây là bàn của cậu hả, vậy tôi để cơm ở đây nhé.”

Trong lòng còn đang suy nghĩ, Tùy Phong hiện tại đã đổi qua đồ ngủ, cho nên quần áo trước đó có thể là mặc để ra ngoài, quần áo đã mặc tốt, vì sao còn muốn anh mang cơm đến?

Trang Uẩn đương nhiên không ngờ đến, sau khi mình gửi tin nhắn đang ở nhà ăn cho hắn, Tùy Phong liền như cá chép nhảy bật ra khỏi giường, nhất thời sốt ruột còn đập đầu vào tường một lúc, khiến bạn cùng phòng đang ngủ bù bị rung tỉnh, nhìn hắn sửng sốt một lúc.

Đến khi Trang Uẩn gửi tin nhắn mang cơm đến cho hắn, Tùy Phong đang trên đường đến nhà ăn, sau khi nhìn thấy tin nhắn này, lại lập tức trở về.

Còn đánh thức cả bạn cùng phòng đang say ngủ, đợi tí nữa quay về sẽ cho cậu ta mười chữ kí để theo đuổi con gái, đơn giản chỉ cần qua ký túc xá bên cạnh ở nhờ một lúc.

Có rất nhiều em gái muốn chữ kí của Tùy Phong, các em gái được theo đuổi đều có đồng nhất một yêu cầu tương tự, đem chữ kí Tùy Phong tới, tôi liền đồng ý thành đôi với anh.

Vì vậy đã từng có một lần, sách giáo khoa, vở bài tập nào có tên của Tùy Phong, đều bị xé sạch, về sau Tùy Phong không thèm ghi tên nữa, thầy cô kiểm tra vở bài tập vô danh cũng có thể biết là của Tùy Phong.

Đương nhiên điều khiến đám bạn cùng phòng ước ao ghen tị đó chính là, có đôi khi bọn họ lười biếng không chịu làm bài tập nên không nộp bài, đều bị trừ điểm, Tùy Phong không nộp, thì vẫn không bị sao, bởi vì thầy cô đều cho rằng nhất định là có học sinh trộm vở bài tập của Tùy Phong để lấy lòng nữ sinh.

Chỉ cần Tùy Phong gật đầu kiên định ở trước mặt thầy cô, em sẽ nộp, liền không có chuyện gì, nếu đổi lại là những học sinh khác, em không làm bài tập, còn nói láo? Thật xin lỗi, bình thường thành tích đã bị trừ gấp đôi rồi có được hay không. Thậm chí các thầy cô còn có thể lợi dụng thời gian lên lớp quý giá để giáo dục các bạn học, lần sau nếu như vở bài tập của bạn Tùy Phong không thấy đâu, tra được là ai cầm, cuối kỳ liền trực tiếp treo điểm.

Giá trị cừu hận tăng cao, lớn lên đẹp trai quả nhiên không tầm thường. . . . . Không nói tới, thời đại này quả nhiên chính là nhìn mặt mà sống mà _(:зゝ∠)_

Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần – Chương 20 ☆ Chúc Ngủ Ngon, Chào Buổi Sáng

Chương 20 ☆ Chúc Ngủ Ngon, Chào Buổi Sáng

sleep2

Trước khi Trang Uẩn offline, Thanh Khê lại gửi tới một file ghi âm của Phượng Khởi trong hai tháng trước.

Phượng Khởi thi vào Khuynh Ca Lan Âm vào tuần giữa tháng tám, vậy mà một file nhạc hơn một tháng ca hát cũng chỉ có tám chín bài hát, kỳ thật còn bao gồm cả hai bài ca lúc khảo hạch, lên mạch không hề chăm chỉ chút nào!

Một file ghi âm ca hát còn chứa cả mấy câu nói của Phượng Khởi mà U Hoàng trăm cay nghìn đắng mới cắt ra được. Anh đem lưu tất cả ở ổ F, cảm thấy gần đây không cần phải nghe những thứ này, một cái ngáp của Tùy Phong đêm nay, có thể giúp anh nghe đến mấy ngày.

Chờ đến lúc anh thu dọn xong mấy file này, điện thoại để ở trên bàn rung một cái, cầm lên xem, là Wechat của Tùy Phong.

Phong: (mỉm cười)

Phong: Ngủ đi (mỉm cười)

Trang Uẩn nghĩ thầm Tùy Phong vừa mới đi hơn một tiếng đồng hồ, không có chuyện gì thì gửi Wechat làm gì.

Trang Uẩn: Ngủ.

Phong: Em biết anh chưa ngủ (mỉm cười)

Trang Uẩn: (liếc mắt)

Trang Uẩn: Sao vậy, cậu để quên thứ gì ở chỗ tôi à?

Phong: Không có (mỉm cười)

Phong: Em muốn ngủ (ngáp)

Phong: Ngủ ngon (mặt trăng)

Trang Uẩn: . . . . .

Cậu ngủ thì ngủ đi, trước khi ngủ còn gửi Wechat cho tôi biết một tiếng để làm gì, nội tâm Trang Uẩn yên lặng nhổ nước bọt. Nhìn thoáng qua thời gian, còn chưa tới 10 giờ, hóa ra năm nay quả thật còn có sinh viên ngủ sớm đến như vậy.

Trang Uẩn bỏ di động xuống, tay còn chưa kịp rời đi, nó lại rung lên một cái.

Phong: Nói với em ngủ ngon đi (xoay quanh)

Trang Uẩn: . . . . .

Phong: [ Giọng Nói ] Ngủ ngon.

CMN, tay Trang Uẩn run lên một cái thiếu chút nữa đã đánh rơi điện thoại xuống đất, giong nói này là sao đây? ! Đến vội vàng ngoài ý muốn nên không kịp chuẩn bị.

Phong: Anh thích giọng nói này mà ha (mỉm cười)

Trang Uẩn: Ôi trời, lần đầu tiên cảm thấy giọng của má Google nghe hay như vậy!

Phong: [ Giọng Nói ] Một lần nữa này, ngủ ngon.

Phong: [ Giọng Nói ] Once more, ngủ ngon.

Trang Uẩn: Cậu mau đi ngủ đi!

Trang Uẩn cảm thấy mình vừa rồi não ngắn mới có thể phối hợp với hắn, hắn còn sức lực như vậy còn gì.

Trong đầu Trang Uẩn tưởng tượng, trước khi Tùy Phong gửi giọng nói đến có bỏ vào trong Google dịch, sau đó mới khóa giọng nói Wechat, gắn tai nghe, dùng con chuột nhấn vào giọng nói, liền có thể nhận ra được tình huống của hắn. . . . .

Mặc dù cảm thấy màn này có chút buồn cười, nhưng anh lại không cười nổi. Anh hồi tưởng một chút, tựa hồ sau khi chính anh nói giọng của hắn có chút khó nghe, Tùy Phong liền không hề nói chuyện nữa, còn đặc biệt quan tâm đến cảm thụ của mình, dùng di động đánh chữ, chỉ có mấy lần mở miệng cũng là bởi vì anh xảy ra chút vấn đề, dưới tình thế cấp bách hắn mới mở miệng.

“Ai. . . . .” Trang Uẩn thở dài, mặc dù tính cách Tùy Phong có đôi khi tự luyến với xấu xa một chút, nhưng vẫn là một người ôn nhu săn sóc, Trang Uẩn đoán chắc hắn là con lai nước B (1), trước mặt người khác vẫn không mất đi phong thái ôn nhu cùng thân sĩ của nước B.

Trang Uẩn: Ngủ ngon (~﹃~)~zZ

Bên phía Tùy Phong không còn gửi tin nhắn đến nữa.

Trang Uẩn tắt máy tính, thu dọn một chút, liền lên giường nằm, dùng di động dạo chơi Forum, trong thời gian ngắn hứng thú này có lẽ sẽ không sửa được.

Đóng laptop lại, anh mới nhớ tới sau khi ăn cơm chiều cùng Tùy Phong xong, còn chưa dọn dẹp, đang chuẩn bị đi dọn dẹp một chút, trông qua, trên mặt bàn sạch sẽ, ngay cả hai cái cặp lồng đã dùng cũng được dọn về chỗ cũ, anh khẽ giật mình. . . . .

Là ai đã làm liền có thể biết, mọi thứ đã dùng đều được thu dọn tốt, rác bỏ lại cũng được mang đi.

Trang Uẩn nằm trên giường, dùng di động đặng nhập vào mạng của trường lên Forum, khi thấy bài post có người muốn dùng mấy vạn nhân dân tệ hỏi mua lâu chủ cái ống hút mà Tùy Phong đã dùng lại tiếp tục lên đầu trang, Trang Uẩn đột nhiên nghĩ, đêm nay anh đã bỏ lỡ con đường tắt có thể làm giàu.

Tối nay anh mới cùng Tùy Phong ăn cơm xong! Đôi đũa dùng một lần của Tùy Phong, cùng thức ăn thừa! Cặp lồng mà Tùy Phong đã đụng. . . . . Thứ này vẫn còn, nhưng không thể bán, đó là tài sản của anh.

Ngẫm lại liền cảm thấy đau lòng, có thể bán được mấy vạn, kết quả lại bỏ hết vào thùng rác rồi _(:зゝ∠)_

* * * * *

Sáng ngày thứ hai, Trang Uẩn không cần đến quán trà sữa, bởi vậy không có đặt đồng hồ báo thức, nhưng anh vẫn bị đánh thức giống như trước đây, bị tiếng Wechat gọi dậy.

Phong: Sáng sớm tốt lành (mặt trời)

Trang Uẩn xem như hiểu được tại sao tối qua Tùy Phong lại ngủ sớm đến như vậy, chính là vì muốn quấy rầy anh vào sáng sớm đây mà!

Anh ném di động qua một bên, trở mình muốn ngủ tiếp, kết quả Tùy Phong giống như biết được tâm tư của anh, tiếng chuông Wechat reo lên không ngừng.

Phong: Lúc tin nhắn anh gửi tới vào tối qua, em ngủ mất rồi cho nên không kịp trả lời lại anh (mỉm cười)

Phong: Sáng sớm hôm nay nhìn thấy tin nhắn của anh em rất vui (mỉm cười)

Phong: [ Giọng Nói ] Buổi sáng tốt lành, em chuẩn bị xuống nhà ăn, anh muốn ăn gì?

Trang Uẩn liền tắt điện thoại, a a a, cậu chơi má Google đến nghiện rồi sao! Cậu vui vẻ, là do đánh thức được tôi đấy o(╥﹏╥)o

Nhưng tôi không vui chút nào, tôi muốn ngủ, quẳng (╯‵□′)╯︵┻━┻

Tắt điện thoại, thế giới liền yên tĩnh. . . . . Quả là quá ngây thơ.

Trang Uẩn vừa chìm vào giấc ngủ không được một lúc, cửa ký túc xá liền bị gõ. Hơn nữa còn là tiếng gõ cửa có tiết tấu không đứt đoạn.

Trang Uẩn hùng hổ bước xuống giường, mở cửa, liền thấy được một gương mặt đẹp trai đầy quen thuộc, nhưng lúc này anh cực kỳ muốn đánh cái gương mặt này thành đầu heo.

Người tới tất nhiên là Tùy Phong đã mua xong bữa sáng, hắn thấy Trang Uẩn một mặt thiếu ngủ đầy tức giận liền giật mình. Lấy điện thoại di động ra đánh vài chữ, đưa tới trước mặt, liền bị Trang Uẩn đưa tay đẩy ra.

Trang Uẩn nhìn cũng không nhìn bò vùn vụt lên giường.

Tùy Phong đứng tại chỗ một lúc, ngẩng đầu nhìn về phía cái người đang dùng chăn bịt kín toàn thân ở trên giường, nghĩ nghĩ vừa rồi Trang Uẩn tức giận hơn thường ngày, có vẻ hắn đã quấy rầy giấc ngủ của anh.

Cho nên Trang Uẩn có tính khó chịu khi rời giường sao?

Hắn thả nhẹ bước chân, đi đến trước bàn sách của Trang Uẩn, cầm bút lên viết xuống một hàng chữ, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại, rời đi.

Trở lại ký túc xá, một người cùng phòng chơi game cả một đêm đang chuẩn bị đi ngủ, hắn liền thuận tay đưa bữa sáng trong tay cho cậu ta.

Bạn cùng phòng tỏ ra rất kinh ngạc: “Cậu mua bữa sáng cho tôi sớm thế, từ lúc nào đã yêu bạn cùng phòng của mình như vậy rồi?”

Khó trách bạn cùng phòng sẽ kinh ngạc, bình thường Tùy Phong không ngủ thẳng đến khi trời đất mịt mù, trời long lở đất thì sẽ không bao giờ rời giường! Thời gian không có lớp, đừng nói để Tùy Phong mang cơm cho bọn họ, chính bọn họ còn phải thay phiên nhau mang cơm đến cho vị nam thần mới lên chức này đấy!

“Nghĩ hay thật.” Tùy Phong lạnh lùng ném ngược lại cậu ta một câu, cởi quần áo, chuẩn bị quay trở về giấc ngủ.

. . . . .

Thời điểm Trang Uẩn tỉnh lại lần nữa thì đã hơn 10 giờ. Anh gãi gãi đầu tóc rối bời, nhớ mang máng hình như buổi sáng Tùy Phong có tới, nhưng lúc nào đi thì lại không có ấn tượng.

Mở điện thoại ra, một tràng tin nhắn gửi tới, đều là của Tùy Phong.

Phong: Bữa sáng anh muốn ăn gì (mỉm cười)

Phong: Thích sữa bò hay là sữa đậu nành?

Phong: Anh không nhắn tin đến thì em tự mua đấy (mỉm cười)

Phong: 10 phút nữa là đến ký túc xá của anh (mỉm cười)

Tùy Phong quả nhiên đã mua bữa sáng giúp anh. . . . Trang Uẩn cảm thấy có chút áy náy, nhưng không có cách nào, ai bảo lúc anh chưa tỉnh ngủ, tính tình có chút mất khống chế làm gì.

Anh bò xuống giường, liền nhìn thấy một tờ giấy hé mở nằm trên bàn.

Tỉnh ngủ thì nhắn tin cho em, em sẽ mua cơm cho anh —— Tùy Phong

Đằng sau còn ghi kèm một khuôn mặt cười.

Nét chữ của Tùy Phong rất ngay ngắn, mỗi một nét đều rất có lực, Trang Uẩn nhìn chằm chằm tờ giấy kia hồi lâu.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

(1) Nước B: Brazil.

Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần – Chương 19 ☆ Thời Gian Thỏa Mãn

Chương 19 ☆ Thời Gian Thỏa Mãn

c59d8f1cgw1f7nhtf56ipj20qo146tk6

Bài post 818 về Thần Tinh sau khi lật được hai trang thì rất nhanh không còn động tĩnh gì nữa, lâu chủ đem thiếp mời phát lên YS, vốn đã phát sai nơi, đây là căn cứ giới võng phối, Thần Tinh lại là ca sĩ Cổ Phong, fan hâm mộ cũng chỉ đến nghe hát vài bài, sẽ không đến YS nhiều. Mà các em gái thích vây xem ở YS, đoán chừng cũng không quá quen thuộc với ca sĩ Cổ Phong, bài được lên là do liên quan đến Phong Khởi, lúc đầu hơi náo nhiệt một trận, náo nhiệt xong liền tản đi.

Nhưng mà có người lại đề nghị đem bài post gửi đến khu thỏ (1), nơi đó có người bóp thì chỉ có nước XFXY (2), vài phút liền có thể đẩy người ra khỏi giới, nói như vậy có tới mấy người, chỉ là cuối cùng vẫn không ai làm như thế, bài post cũng chầm chậm chìm xuống.

Trang Uẩn một bên đảo bài post, một bên nghe nhạc, đột nhiên trong tai nghe truyền tới một giọng nói quen thuộc. . . . . Anh quay trở về khung bình luận YY rồi nhìn thoáng qua người trên mạch giờ phút này.

Mỗ Quân cùng Thần Tinh có quan hệ tốt đến đâu mọi người cũng đều biết, bất quá từ sau khi Thần Tinh câu được mấy tiểu thần, đại thần, tựa hồ lại muốn ôm đùi của những người này hơn, giao lưu với Mỗ Quân cũng chỉ còn thỉnh thoảng. Nhưng CP của hai người này cũng không phải là ít, thời điểm nhóm CP đang ồn ào, hai người cũng không nói gì, tựa như đang ngầm thừa nhận chuyện bọn họ náo loạn, cho nên lúc Mỗ Quân lên mạch, cũng thuận tiện ôm Thần Tinh lên mạch chung, hai người cố ý náo động lên.

Trang Uẩn rời kênh chính là vào lúc này.

Anh nhớ kỹ năm đó lần đầu tiên nghe được giọng của Mỗ Quân, cũng bị kinh diễm không ngừng, trong lòng có một loại cảm giác như bị điện giật, đại khái cũng là từ khi đó xác định, anh hoàn toàn không có cách nào chống cự lại phản ứng cơ thể đối với một loại thanh âm. . . . .

Sau khi rời khỏi kênh, Trang Uẩn sững sờ, vừa rồi khi nghe được giọng của Mỗ Quân lần nữa, anh tựa hồ đã không còn cảm giác gì nữa rồi.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Vựng Vựng (3) ~ Đại Thủ Tử đang ở ổ nhỏ! Mau tới nào (dang rộng tay)

Tiểu Hạnh Vận: . . . Đây là kiểu xưng hô gì vậy?

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Cậu không phải gọi là Tiểu Hạnh Vận sao, nhưng tôi lại cảm thấy trực tiếp gọi cậu như vậy, cảm giác giống như đang nói lại cái tên ấy, thế là tôi đã thông minh ra! Cái biệt danh này cậu thích không, có phải rất đáng yêu hay không ん(*≧▽≦*)ん

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Ai nha, cái này không phải trọng điểm ~ Cậu có còn đang nghe ca nhạc không? Ca hội hay Đại Thủ Tử, chỉ có thể chọn một ╭(╯^╰)╮

Không, đó mới là trọng điểm đấy. . . . . Trang Uẩn bất đắc dĩ, nhảy vào trong ổ nhỏ của Phượng Khởi, anh vốn không nghe ca hội.

Tiểu Hạnh Vận: Không có tiếng = =

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Đúng vậy, Đại Thủ Tử đang treo máy mà ~

Tiểu Hạnh Vận: Vậy cậu còn gọi tôi →_→

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Fan đích thực chính là dù cho nam thần có đang treo máy thì cũng phải treo máy chung một chỗ với anh ấy (のω <. )の))☆. .

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: A a a! Có tiếng có tiếng (~ ̄▽ ̄)~

Tiểu Hạnh Vận: Tôi có thể nghe thấy được. . . . .

Trang Uẩn nói, Phượng Khởi hầu như lên mạng toàn treo máy, không nghĩ tới vừa nói xong, hắn giống như nhận ra suy nghĩ trong lòng anh, mở mạch.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Đại Thủ Tử tắm rửa xong rồi nên trở lại sao (*/ω *)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Không trực tiếp nhận xét tệ đâu nha ~(@^_^@)~

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Gào gào gào, Đại Thủ Tử chuẩn bị hát ca khúc gì sao ┗|’O′|┛ Gào ~~

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: Đại Thủ Tử hôm nay hát « Xích Huyết Trường Ân » rất được nha! Những người kia nói hát không hay bằng đại thần Phong Khởi là do bị rơi mất lỗ tai rồi! Đây vốn là phong cách của Đại Thủ Tử nhà mình, tại sao lại đi so với đại thần Phong Khởi chứ?

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Phụt, kỳ thật tôi cũng cảm thấy Đại Thủ Tử hôm nay hát có chút vô tâm ~ Em gái phụ đề cũng lải nhải không nghe ra lời Đại Thủ Tử hát 2333

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: Trơ mắt nghe khúc nhạc dạo từ từ trôi qua, Đại Thủ Tử mở mạch chỉ vì muốn thả nhạc đệm thôi! Không có ý định hát hai câu đâu!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Dù sao cũng là nhạc đệm dương cầm nên cũng vừa lòng thỏa ý, từ khi thành fan của Đại Thủ Tử rồi liền trở nên dễ dàng thỏa mãn như vậy o(* ̄︶ ̄*)o

Người Qua Đường Giáp Ất Bính Pudding: Là bản hiện trường sao?

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Là bản nhạc đệm Đại Thủ Tử tự mình thu 〒_〒

“Lải nhải cái gì?”

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Ngọa tào, tôi nghe lầm sao! Đại thủ tử nói chuyện Σ( ° △ °|||)︴

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Câu câu câu nói này bốn chữ, đã get√

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: Chúng ta đang lải nhải Đại Thủ Tử anh chỉ thả nhạc đệm mà không hát đó /(ㄒoㄒ)/~~ Thật vất vả lắm mới tham gia ca hội vậy mà cũng chỉ hát được mỗi một bài, nhận xét tệ!

Phượng Vũ Tự Mạc ★ Tiểu Vũ: Đại Thủ Tử anh lại đào hố! Đã nói hát 《Quân Lâm Thiên Hạ》rồi, đã nói muốn tổng tấn công rồi! Đã nói muốn chiều đám thiên sứ rồi, vậy mà lại hố nhóm tiểu thiên sứ phụ đề chúng ta, không thể yêu nổi mà, huhu o(╥﹏╥)o

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Đại thủ tử anh nhìn đi! Đây là oán niệm tới từ tổ phụ đề o(ー ︿ ー +)o

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: CMN, hoá ra Đại Thủ Tử chuẩn bị hát 《Quân Lâm Thiên Hạ》(4) sao? Gần đây siêu thích một ca khúc, mong Đại Thủ Tử hát một lần! Muốn đền bù cho nhóm tiểu thiên sứ phụ đề! Các cô ấy cố ý chuẩn bị nghi thức tung bông thì lại bị hố, ngẫm lại liền thấy đau lòng o(╥﹏╥)o

“A. . . . . Tôi không biết hoá ra còn có phụ đề, chỉ là các cô ấy hiện tại chắc đã đi rồi.”

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Không đi không đi, Đại Thủ Tử chuẩn bị hát sao? Nhóm tiểu thiên sứ phụ đề lên!

Phượng Vũ Tự Mạc ★ Tiểu Vũ: Tôi vẫn còn đây, xin hãy chú ý ổ nhỏ một chút o(╥﹏╥)o

Phượng Vũ Tự Mạc ★ Tiểu Vũ: Đại Thủ Tử muốn hát sao? Muốn hát thì tôi liền lên! Một người mười khống không phải là mộng!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Chỉ có một mình tôi chú ý sao, Đại Thủ Tử đã nói được hơn 20 chữ rồi? Đây chính là sự kiện quan trọng đấy, Đại Thủ Tử cứ tiếp tục bảo trì (゜▽^*))

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Cứ tiếp tục bảo trì +1

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: A a a đến rồi! 《Quân Lâm Thiên Hạ》! Xin hãy hát độc thoại một lần (~ ̄▽ ̄)~

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: CMN, đêm nay Đại Thủ Tử thật tùy hứng, nói đến liền đến!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Đại thủ phụ đề Tiểu Vũ mất khống chế mười lần online ing~

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: A a a! Không công một chút nào 〒_〒

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: Đại Thủ Tử là ôn nhu công o(*≧▽≦) つ┏━┓

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Cảm giác đêm nay Đại Thử Tử dắt lừa thuê thiệt nhiều, không tốt nha (⊙﹏⊙)b

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Quỳ lạy Tiểu Vũ, người đẹp mất khống chế mười lần trong truyền thuyết (*@ο@*) Oa ~

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: Thanh Khê cô được lắm nha (lll¬ω¬)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: (nhìn trời) Đại Thủ Tử tỉnh dậy đi! Đừng héo, ô ô ô nhìn đây này!

《Quân Lâm Thiên Hạ》 là một bài Cổ Phong khá hào hùng, nhưng đến cuối cùng khi Phượng Khởi hát lại không có chút cháy bỏng nào, hơn nữa càng hát lại càng mệt mỏi, thậm chí hát xong một câu cuối còn ngáp dài một cái.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: . . . . . Tôi thua, Đại Thủ Tử vừa mới ngáp sao?

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: Không thể tin được, một ca khúc như vậy mà anh lại hát nghe mệt mỏi đến thế! Không phải Đại Thủ Tử anh định hát ru con đấy chứ!

“Đi ngủ đây, ngủ ngon. . . . .” Phượng Khởi lại bắt đầu rút lui.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Đại Thủ Tử lại nói đi liền đi, bất quá đêm nay thỏa mãn o(* ̄︶ ̄*)o

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Thỏa mãn +1

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: Không vừa lòng, không vừa lòng, hiện tại mới 9 giờ hơn Đại Thủ Tử đã mệt mỏi! Tối hôm qua chắc không phải đã làm chuyện xấu gì chứ o( ̄ヘ ̄o#)

Trang Uẩn bên này khẽ khựng lại, vào thời khắc cuối cùng tặng một đóa hoa.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Tiểu Hạnh Vận tặng Khuynh Ca Lan Âm ☆ Phượng Khởi 【 Thực Tập Cổ Phong 】[ Hoa Hồng ]X1

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Vựng Vựng cậu nhìn trộm bình luận cả một đêm →_→

Tiểu Hạnh Vận: Rõ ràng chỉ nghe trộm có một ca khúc!

Là do anh trong lúc nghe nhạc nên không đánh chữ, giống như Thanh Khê bọn họ nói một ca khúc bị hát hư, nhưng hết lần này tới lần khác lúc Trang Uẩn nghe lại cực kỳ có cảm giác. . . . . Nhất là cái ngáp cuối cùng kia, cảm giác vô cùng lười biếng kia thoáng chốc truyền vào lỗ Trang Uẩn, sau đó cả người như bị điện giật, một trận tê dại.

Mặt Trang Uẩn ửng hồng nằm dài trên bàn một lúc, sau đó cố ý cắt đoạn ngáp dài kia ra, rồi nghe lại hai lần, cảm giác mãnh liệt vẫn như cũ, hơn nữa còn truyền thẳng xuống nửa người dưới. . . . .

Thật sự không cứu nổi mà! ! !

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~•~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

(1) Khu Thỏ: Các trang mạng xã hội lớn của Trung Quốc như Weibo, Tencent, Youku, NetEase, Yahoo, . . . . .

(2) XFXY: Gây war, bôi đen, bị anti.

(3) Vựng Vựng: pinyin là [yùn], Vận trong Tiểu Hạnh Vận cũng là [yùn].

(4) 《Quân Lâm Thiên Hạ》: https://www.youtube.com/watch?v=0sWkXdQ-raQ