Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần – Chương 28 ☆ Liên Tục Thăm Dò

Chương 28 ☆ Liên Tục Thăm Dò

Trước khi Trang Uẩn đi ngủ mới nhìn thấy QQ nhắc nhở có tin nhắn mới. Anh còn cảm thấy kỳ lạ, tài khoản này không phải trong mục bạn tốt, hơn nữa anh đã đặt trạng thái ẩn rồi, vậy thì tại sao lại có thể có tin nhắn mới chứ? Xem qua, mới phát hiện là Công Tử Uy Dĩ gửi tới.

Công Tử Uy Dĩ: Bây giờ đang làm gì?

Trong lòng Trang Uẩn cảm thấy kỳ lạ, tại sao Công Tử Uy Dĩ đột nhiên gửi tin nhắn tới lại hỏi cái này, nhưng vẫn thành thật trả lời.

Thanh Thần: Mới vừa lên mạng một chút, bây giờ chuẩn bị đi ngủ.

Công Tử Uy Dĩ: Sao cậu ngủ sớm vậy? Là do trên YY quá nhàm chán sao?

Thanh Thần: Sao cậu biết tôi lên YY?

Công Tử Uy Dĩ: Đoán. . . . . Tôi tình cờ cũng sẽ lên xem một chút, có điều không thấy tài khoản của cậu sáng lên, ẩn thân? Hoặc là tài khoản phụ? Chắc là tài khoản phụ rồi.

Kỳ thật trong lời này của Công Tử Uy Dĩ có lỗ hổng, chưa từng thấy tài khoản của Trang Uẩn sáng, làm sao có thể một phát liền đoán ra anh chuyển hướng qua YY chứ? Chỉ là Trang Uẩn không ngẫm nghĩ lại những chuyện này.

Thanh Thần: Nhìn không ra cậu hiểu tôi như vậy đấy. . . . . Tôi quả thật có mở tài khoản phụ.

Công Tử Uy Dĩ: Gọi là gì?

Thanh Thần: →_→ Hỏi rõ vậy làm gì? Cậu cũng không lên YY.

Công Tử Uy Dĩ: →_→ Vậy cậu ở YY làm gì, ca hát à?

Thanh Thần: →_→ Tôi nghe người khác hát.

Công Tử Uy Dĩ: Ai?

Thanh Thần: Ừm, một nam ca sĩ.

Công Tử Uy Dĩ: Cậu. . . . .

Nhìn một hàng chấm im lặng tuyệt đối kia, có chút ý muốn nói lại thôi, Trang Uẩn đương nhiên biết Công Tử Uy Dĩ có ý nói chuyện kia, liền ngăn cản y chủ động suy nghĩ nhiều.

Thanh Thần: Chỉ đơn thuần là do thích giọng của người ấy mà thôi, yên tâm, không dụ dỗ, cũng không thêm nhóm gì đâu.

Quan hệ của Trang Uẩn cùng Công Tử Uy Dĩ rất tốt, đoạn tình cảm trên mạng của anh lúc trước y trên cơ bản đều biết đã xảy ra chuyện gì.

Thanh Thần: Tôi không ngốc đến nỗi, đã trải qua giáo huấn một lần còn muốn nhận lấy lần thứ hai. . . . . Chỉ đơn thuần là thưởng thức. Cậu cũng biết, tôi không có sức chống cự lại với một loại thanh âm đặc biệt mà, hơn nữa, là một anh chàng đánh đàn dương cầm, trời sinh mang lại chút thiện cảm.

Không biết vì sao, lúc nói đến chuyện này, trong đầu Trang Uẩn liền xuất hiện cảnh lần đầu tiên gặp được Tùy Phong, hắn đưa lưng về phía mình đánh bài Tiểu Hạnh Vận. Bởi vì khi đó Sở Điềm cố ý nhắc đến Tùy Phong thuộc dạng người tùy thời tùy chỗ đều có thể mềm oặt ra, anh còn cố ý dừng hai mắt trên tấm lưng thẳng tắp của Tùy Phong, trong đầu bất giác não bổ ra tiếng đàn yếu dần, Tùy Phong chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt hai người đối diện nhau, Tùy Phong nhắn tin đến, vẻ mặt ôn nhu nhìn tình hình của mình. . . . .

Trang Uẩn nhịn không được lắc lắc đầu, anh lại nghĩ lung tung gì vậy!

Lại đem lực chú ý nhìn về phía màn hình máy tính, chỉ thấy Công Tử Uy Dĩ gửi tin nhắn mới tới đã được một lúc.

Công Tử Uy Dĩ: . . . . . Bây giờ cậu thích ca sĩ đánh đàn dương cầm sao?

Thanh Thần: Ừm.

Công Tử Uy Dĩ: . . . . . Ừm.

Công Tử Uy Dĩ: Chẳng lẽ là Phong Khởi?

Trang Uẩn sững sờ, Phong Khởi? Cái người mà mọi người khi nhắc đến đều gọi là đại thần Cổ Phong? Hắn cũng biết đánh đàn dương cầm sao, anh thật sự không biết đấy.

Thanh Thần: Không phải, có điều áo may ô của họ rất giống.

Tuy nói muốn lấy tên áo may ô là gì không quan trọng, nhưng trong giới Cổ Phong đã có một đại thần Phong Khởi, người bên ngoài lại lấy một cái tương tự, không khỏi sẽ nghĩ nhiều, tựa như chuyện đã xảy ra lần trước khi Phượng Khởi tham gia ca hội, lúc Phượng Khởi đang biểu diễn, khung bình luận đều đùa nghịch nói đến tên Phong Khởi, còn lấy hai người ra so sánh, Phượng Khởi không có danh tiếng gì tất nhiên chịu thiệt thòi, còn bị người mắng muốn nổi tiếng, có tâm cơ. . . . . Rõ ràng vô luận là chất giọng, ca hát, hay đánh đàn đều rất êm tai, là người cũng có thực lực.

Trang Uẩn không để ý lại xuất thần.

Công Tử Uy Dĩ: Tôi đi làm việc, cậu ngủ sớm một chút, ngủ ngon.

Trang Uẩn còn chưa kịp phản ứng, mới vừa rồi còn đang nói chuyện tốt, đột nhiên lại nói ngủ ngon. . . . . Hơn nữa còn chưa tới nửa giây, một năm của cái tên này trải qua những chuyện gì, lại có thể chiến thắng kẻ thù mà chính y đã từng nói qua không bao giờ có thể chiến thắng chứ —— Chứng kéo dài.

Trang Uẩn nghe bản ghi âm của Phượng Khởi một lát, cũng dần dần buồn ngủ. Không dám nghe giọng Phượng Khởi trước khi ngủ, sợ rằng càng nghe thì càng có tinh thần, vô luận là sinh lý hay là tâm lý.

. . . . .

Sáng sớm hôm sau tỉnh lại, Trang Uẩn theo thói quen nhìn qua điện thoại một chút, phát hiện có tin nhắn Wechat.

Phong: Ngủ chưa?

Phong: Ngủ ngon.

Hai tin đầu được gửi lúc 12 giờ tối, khoảng cách chưa đến một phút, Trang Uẩn không thể suy nghĩ được Tùy Phong gặp tình huống gì, đã trễ như vậy rồi còn chưa ngủ.

Rạng sáng 2 giờ lại có một tin.

Phong: Biết một vài chuyện, kích động nên có chút không ngủ được.

Phong: Mặc dù có chút không nghĩ ra.

Phong: Có chút hưng phấn, tay mất khống chế nên gửi tin nhắn đến, hi vọng không đánh thức anh =3=

Tùy Phong uống phải thuốc kích thích à! Rạng sáng 2 giờ rưỡi đấy!

Muộn như vậy rồi mà Tùy Phong còn chưa ngủ, tất nhiên không có khả năng hắn sẽ gửi Wechat tới ân cần thăm hỏi giống như hai ngày trước, cũng không có khả năng giúp anh mua bữa sáng nữa rồi.

Trên đường đến quán trà sữa, ngẫu nhiên anh còn có thể nghe thấy có người đang nói về chuyện hôm qua Tùy Phong nổi giận. Khiến Trang Uẩn không khỏi suy đoán, Tùy Phong ngày hôm qua cứ mãi không ngủ, còn nói kích động, chẳng lẽ là do kích động vì fan biến thành anti không ít, giúp hắn có thể yên bình một chút sao?

Quán trà sữa không còn sức sống giống như trước kia, Trang Uẩn trông quán đến 9 giờ hơn mới thấy có vài em gái tới, Trang Uẩn nhìn các cô thấy quen, không khỏi tán thưởng quả nhiên là fan đích thực của Tùy Phong, chứng kiến một màn hiện trường như vậy, thế mà hôm nay còn có người đến, mặc dù người tới ít hơn một chút so với hai ngày trước.

Thẩm Di Châu hơn 10 giờ mới vội vàng chạy đến, sáng sớm hôm nay cậu có một buổi phỏng vấn quảng cáo.

“Làm gì mà vội như vậy, buổi sáng không có chuyện gì quan trọng, không đến cũng không sao.” Trang Uẩn nói với cậu.

Thẩm Di Châu có vẻ hơi hưng phấn, khóe miệng ngăn không được nhếch lên.

Trang Uẩn liền hiểu ra một chút, “Được tuyển rồi?”

Thẩm Di Châu gật đầu thật mạnh, “Qua mấy ngày liền có tiền mời anh ăn cơm!” Dừng một chút lại bổ sung, “Không phải căn tin.”

“Được, anh chờ được thấy em trên TV.”

Thẩm Di Châu nghe như thế, ngược lại có chút ngượng ngùng. Vừa vặn có khách đến, cậu rất nhiệt tình chủ động chào hỏi người bên phía Trang Uẩn.

Trang Uẩn nhìn Thẩm Di Châu không khỏi nghĩ đến hôm qua Trịnh Văn Hiên có tới gặp cậu, nói đến đây, Thẩm Di Châu vốn học chung trường với Trịnh Văn Hiên, quen biết cũng không có gì kì lạ, nhưng điều khiến Trang Uẩn cảm thấy kỳ quái đó chính là trước kia khi Thẩm Di Châu nnhắc đến Trịnh Văn Hiên, cũng chỉ là do hâm mộ hắn đã thành danh từ thuở niên thiếu, ngữ khí hoàn toàn không giống như quen biết hắn.

Trang Uẩn một bên suy tư có nên nói cho cậu biết chuyện ngày hôm qua Trịnh Văn Hiên tới tìm cậu hay không, một bên ngón tay vô thức loay hoay cái điện thoại, thẳng đến khi điện thoại rung lên hai lần trong lòng bàn tay.

Nhìn thấy tin nhắn Wechat mới, Trang Uẩn liền biết Tùy Phong rốt cục cũng tỉnh ngủ, xem qua là tin nhắn âm thanh, thời gian rất dài. Trang Uẩn còn tưởng rằng Tùy Phong lại bắt đầu chơi má Google, không nghĩ nhiều, trực tiếp nhấn mở.

Ngoài ý muốn chính là, trong điện thoại di động truyền ra tiếng đàn dương cầm, đúng là bài Tiểu Hạnh Vận mà mấy ngày nay anh rất thích.

Trang Uẩn hoàn toàn ngây ngẩn cả người. . . . . Tùy Phong nghĩ thế nào lại gửi cái này tới, còn lựa chọn hình thức ống nghe, không phải người trong quán đều sẽ cảm thấy kỳ lạ sao, chủ yếu nhất nơi này có fan hâm mộ của Tùy Phong, có trời mới biết các cô có thể thần kỳ đến mức vừa nghe được một đoạn liền có thể đoán được là tiếng đàn của Tùy Phong hay không.

Trang Uẩn: Bây giờ cậu đang ở Ban văn nghệ sao?

Phong: Không có (nhếch miệng cười)

Xem ra tâm tình Tùy Phong thật sự rất không tệ, vài ngày trước đằng sau tin nhắn gửi đi vẫn là mỉm cười, hôm nay lại là nhếch miệng cười. Có điều không ở Ban văn nghệ. . . . . Vậy tiếng đàn này không phải hiện trường?

Phong: [ Giọng Nói ] 11 giờ em tới tìm anh ăn cơm.

Không có chút phòng bị nào, giọng Tùy Phong liền truyền vào trong tai Trang Uẩn, Trang Uẩn thiếu chút nữa run chân đến mức ngồi bệt xuống dưới đất, có lẽ là do vừa mới tỉnh ngủ, giọng của Tùy Phong còn gợi cảm hơn rất nhiều so với bất cứ lần nào khác, vội vàng không kịp khiến Trang Uẩn bị điện giật mãnh liệt một chút.

Loại cảm giác này quá muốn lấy mạng. . . . . Trang Uẩn bắt đầu cân nhắc mình có nên lưu lại giọng của Tùy Phong hay không, thừa dịp những ngày này ký túc xá không có ai liền liều mạng nghe, tranh thủ nghe đến khi thân thể của mình không còn phản ứng, phản ứng của mình khi Tùy Phong không dùng điện thoại giao lưu với mình mà ngẫu nhiên mở miệng nói một hai câu cũng sẽ không còn quá rõ rệt. . . . .

Trang Uẩn cảm thấy tính khả thi của ý nghĩ này tương đối cao, dù sao anh trước đây cũng không có sức chống cự gì với giọng của bạn trai cũ, nhưng bây giờ nghe lại chẳng phải không còn cảm giác gì nữa rồi hay sao. . . . .

Ừm. . . . . Không biết trên BBS (1) có cho download bản ghi âm của Tùy Phong hay không. Tối về xem qua một chút. Trang Uẩn chống cằm, hồn bay về phương xa.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

(1) BBS: viết tắt của Bulletin Board System, một hệ thống máy tính cho phép người dùng trao đổi tin tức và thông tin.

Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần – Chương 27 ☆ Bình Luận Cực Bẩn

Chương 27 ☆ Bình Luận Cực Bẩn

Bình luận bên trên lăn rất nhanh, có kích động gào thét, cũng có tiếp tục cầu ca hát nữa.

Fan hâm mộ của Phượng Khởi luôn theo loại hình kích động, vậy mà hôm nay lại dâng trào đến khác thường, nguyên nhân tại vì. . . . .

Tiểu Hạnh Vận: Phượng Khởi mới đàn ca khúc gì, sao các cô lại kích động vậy →_→

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Đường Lê Tiên Tuyết (1)ヾ(≧O≦)〃

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Muốn ghi âm, muốn ghi âm (~ ̄▽ ̄)~

Tiểu Hạnh Vận: Tí nữa gửi cho tôi nữa nhé.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: O(∩_∩)O Được.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Chọc chọc, cậu có muốn nghe bài gì không, tâm trạng của Đại Thủ Tử có vẻ rất tốt, hầu như có bình luận cầu bài gì đều đáp ứng ~

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Trước khi cậu đến tôi đã cầu bài Mi Gian Tuyết (2), đêm nay xem như đã đủ (*/ω *)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Nếu như cậu ngại, để tôi giúp cậu 2333

Tiểu Hạnh Vận: Có gì để nghe chứ, không chọn.

Kết quả quay đầu lại, Trang Uẩn xem qua bình luận, chỉ thấy Thanh Khê đang nhảy nhót, còn lấy danh nghĩa của anh.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Đại thủ tử nhìn nơi này! ! ! Nơi này có em gái gọi là Tiểu Hạnh Vận cầu Tiểu Hạnh Vận! Nhờ bài hát này nên cô ấy mới thành fan của anh! Cô ấy nói anh thỏa mãn nguyện vọng của cô ấy thì sẽ gả cho anh! ! !

Lời này gửi một lần không đủ, còn liên tiếp gửi rất nhiều lần, cho dù bình luận lăn nhanh, nhưng khẳng định có thể nhìn thấy.

Trang Uẩn phải cố kiềm nén lắm mới không kéo Thanh Khê vào sổ đen! Cầu ca khúc thì cứ cầu ca khúc thôi là được rồi, còn lôi cái vụ lấy chồng ra làm gì, mặc dù các em gái trên mạng thường xuyên không biết xấu hổ đòi gả cho một số nam thần, tình địch đến chiến đấu đủ thứ, chỉ là lời nói đùa, nhưng dù sao Trang Uẩn cũng là con trai, nên vẫn không thể thích ứng nổi với loại lời nói đùa này của các em gái, các cô đòi gả một thằng con trai cho lão công trên mạng của các cô sao? Là lão công của các cô đấy?

Trang Uẩn có chút hối hận khi mới đầu dùng thân phận này để quen Thanh Khê không có phủ nhận thân phận em gái kia.

Luôn lấy việc nhìn trộm bình luận làm chủ, hiếm khi anh lại nổi lên trên bình luận, liền nhịn không được phủ nhận một chút.

Tiểu Hạnh Vận: . . . . . Tôi không có.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Vỗ tay! Nhất định phải có! Đại Thủ Tử hát Tiểu Hạnh Vận một lần đi! Bốp bốp bốp!

Trang Uẩn: “. . . . .” Rõ ràng khung bình luận ngay lập tức đã cuốn trôi lời nói của anh đi, vì sao Thanh Khê có thể nhìn thấy rồi trả lời lại chứ! Hai người bọn họ đang nói chuyện cách mười mấy cái bình luận của các em gái đấy?

Trang Uẩn quyết định không nên để ý đến người này, trước kia lúc mình còn ở trong nhóm, tại sao lại không thấy Thanh Khê nói nhiều như vậy chứ? Nghe nói còn mang danh là chị gái rất tri kỷ, mấy em gái thất tình ở trong nhóm còn quen tìm Thanh Khê để tìm kiếm sự an ủi đấy.

Nhưng Trang Uẩn đã đánh giá thấp Thanh Khê, mình đã trầm mặc, còn người này thì vẫn như cũ.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Đại Thủ Tử, Đại Thủ Tử, Tiểu Hạnh Vận, Tiểu Hạnh Vận! Em gái Vựng Vựng nói đêm nay anh không hát bài hát này thì nửa đêm cô ấy sẽ bò vào cửa sổ nhà anh!

“. . . . .”

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Gặp được em liền thấy thật may mắn (bắn tim)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Tôi vì mất đi em mà lệ đã sớm rơi đầy mặt (bắn tim)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Chỉ mong không bay đến tận chân trời (bắn tim)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Em mở ra hai cánh (bắn tim)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Anh ta có bao nhiêu may mắn (bắn tim)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: CMN, nhịn không nổi nữa! Đại Thủ Tử anh mau nhìn ngựa vàng nhà anh đang dẫn đầu spam bình luận kìa!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: Thanh Khê cậu đi nhầm studio rồi sao? Nếu như phương thức vào kênh của tôi không sai, giờ phút này tôi và cậu đang nghe không phải cùng một bài hát!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đình: Linh Tinh +1, Thanh Khê cậu đã cầu một ca khúc rồi, đừng có đoạt cùng chúng ta, ai biết Đại Thủ Tử có đột nhiên đang hát đến một nửa rồi lại buồn ngủ hay không, sau đó còn chưa kịp nói tạm biệt liền biến mất khỏi kênh 〒_〒

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Tôi thay người khác cầu mà! Các cô không thấy sao!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Đây chỉ là thủ đoạn cậu dùng để hấp dẫn Đại Thủ Tử thôi! Acc vàng như cậu lại bình luận thêm kiểu chữ màu đỏ liền có thể hiểu rõ rồi! Ai mà biết Tiểu Hạnh Vận có phải tài khoản phụ của cậu hay không chứ, gần đây xuất hiện mấy lần rồi nhưng lại không nói lời nào cả o( ̄ヘ ̄o#)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: ( ⊙ o ⊙) A! Hóa ra là tài khoản phụ của Thanh Khê!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Không phải mà (╯‵□′)╯︵┻━┻

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Đấy là em gái tôi mới dụ dỗ được đấy, còn sống đấy, không phải phân thân đâu (╯‵□′)╯︵┻━┻

Bình luận khí thế ngất trời, điệu nhạc đàn tấu của Phượng Khởi chuyển qua tiết tấu của một bài hát khác.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: . . . . . Nội tâm của tôi giờ phút này đã nhận một đòn nặng nề 〒▽〒

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: A ha ha ha! Đại Thủ Tử em yêu anh! ! !

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: @Tiểu Hạnh Vận thấy không, thấy không, tôi giúp cậu cầu được rồi, cảm giác mình đang bay, lăn qua lăn lại. . . . . ~(~o ̄▽ ̄)~o . . . Lăn qua lăn lại. . . . . o~(_△_o~)~. . .

Tiểu Hạnh Vận: . . . . .

Tôi đâu có muốn cầu, rõ ràng tất cả đều là do cô tự tung tự tác!

Mới đến ngắn ngủi một tháng, lần thứ ba nghe được giai điệu Tiểu Hạnh Vận này, điều trùng hợp, đều là bản piano, bao gồm cả lần đầu gặp Tùy Phong kia. Có điều mỗi một cảm giác đều có chút khác biệt. . . . .

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: Thanh Khê tôi cũng yêu cậu, mau giúp tôi cầu Khiên Ti Hí (3) với Đại Thủ Tử đi o(╥﹏╥)o

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: Cho dù Đại Thủ Tử có tâm tình tốt nhìn được bình luận cầu ca khúc gì liền thỏa mãn ca khúc ấy, nhưng vẫn còn sót lại tôi này o(╥﹏╥)o

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: Sau khi tôi trở thành fan của Đại Thủ Tử vẫn luôn muốn cầu Bạch Hồng Quán Nhật! Đã bỏ lỡ đêm khảo hạch của Đại Thủ Tử rồi, thật tổn thương _(:зゝ∠)_ Vậy mà vẫn chưa cầu được.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: # Máy tính của Đại Thủ Tử chỉ có thể nhìn thấy acc vàng ## Máy tính của Đại Thủ Tử sẽ không tự động ẩn chữ đỏ đâu ## Cay cú nhờ đại gia acc vàng dùng chữ đỏ giúp tôi cầu Bạch Hồng Quán Nhật, tôi có thể nhịn đau cho cậu mượn bạn trai tôi nhìn một chút #

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Tự cầu đi, cầu bài hát cũng phải dựa vào thực lực ┗|’O′|┛ Gào ~~

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: CMN, cay cú ném cái tên không thích sống chung còn luôn show ân ái thoát đoàn cẩu, mạnh bạo ném đi, mạnh bạo ném đi!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: ╭(╯^╰)╮ Cậu không cầu giúp tôi, nói rõ Tiểu Hạnh Vận quả nhiên là acc phụ của cậu.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: ╭(╯^╰)╮ Cậu không cầu giúp tôi, nói rõ Tiểu Hạnh Vận quả nhiên là acc phụ của cậu.

Tiểu Hạnh Vận: . . . . .

Cái này gọi là nằm cũng trúng đạn, anh chỉ muốn lặng yên nghe ca nhạc thôi mà. . . . .

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: (╯‵□′)╯︵┻━┻

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Tôi chỉ cầu giúp Tiểu Hạnh Vận mà thôi o( ̄ヘ ̄o#)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Có bản lĩnh thì ngay từ đầu các cô cũng lấy một áo may ô giống ID bản mệnh nhà tôi đi o( ̄ヘ ̄o#)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Ngay cả bản mệnh các cô cũng không có o( ̄ヘ ̄o#)

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: →_→ Bản mệnh của cậu gọi là Tiểu Hạnh Vận à?

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: Hóa ra bản mệnh của cậu không phải là Đại Thủ Tử à?

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Dĩ nhiên không phải ~(のω <. ) の))☆. .

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Thanh Khê nói bản mệnh của cô ta không phải anh kìa Đại Thủ Tử, mau đá cô ta xuống khỏi acc vàng! Chúng ta không cần người quản lý thất thường như thế →_→

Kỳ thật Trang Uẩn có chút hoài nghi thời điểm Phượng Khởi đánh đàn có rảnh để nhìn bình luận hay không, song lúc bình luận chính chuyển tới chủ đề về bản mệnh của Thanh Khê, Phượng Khởi rõ ràng đã đàn sai một nhịp, tựa hồ đã lý giải nghi ngờ thay Trang Uẩn, cư nhiên thật sự xem bình luận sao?

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Đại Thủ Tử đàn rất tùy hứng, đàn sai còn có thể cưỡng ép quay trở lại 2333

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: Miệng hở. . . . . A không, phải là tay hở mới đúng, hhh.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Quả nhiên Đại Thủ Tử đang nhìn khung bình luận, lúc sau còn có thể cưỡng chế quay lại, đáng khen ngợi o(*≧▽≦) つ┏━┓

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Cưỡng chế trở lại lần nữa đi!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: . . . . . Tay bất cẩn lên mạch, trong một phút mà đã bất cẩn 3 lần, Đại Thủ Tử anh nói đi, kỳ thật là anh cố ý _(:з” ∠)_

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: Tới rồi! Đại Thủ Tử nhất định đã mệt rồi! Dù sao đã hơn chín giờ rồi!

“Buồn ngủ. . . . .” Câu nói mà Linh Đinh vừa đánh ra còn chưa tới một giây, đã thấy Tùy Phong ung dung mở miệng.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: . . . . .

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: Linh Đình, sao tôi lại không biết cậu đã chuyển nghề sang bói toán vậy _(:зゝ∠)_

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: . . . . . Chính tôi cũng không biết.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: . . . . . Đại Thủ Tử anh không phải nói hôm nay có tâm tình theo chúng ta một lát sao! ! ! Quả nhiên chỉ có một lát _(:зゝ∠)_

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Trách tôi tuổi còn quá trẻ, dễ tin lời hứa của anh _(:зゝ∠)_

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: . . . . . Cứ xuống mạch như vậy, không để lại cho chúng ta một lời? Ít nhất cũng phải đàn cho xong Tiểu Hạnh Vận chứ! Mỗi lần đều chỉ đánh được một nửa XXOO, Không cao – trào╭(╯^╰)╮

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Đại Thủ Tử! Thanh Khê nói anh là một người đàn ông XXOO không cao – trào kìa, cô ta đang gây chuyện với anh! Rất muốn đào cô ta!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Đáng tiếc Thanh Khê là em gái, nếu không tôi thật sự nhịn không được muốn đứng trên sông Phụng Khê một lúc →_→

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Nam thần ôn nhu công X Fan hâm mộ ti tiện nhất thụ, làm sao để đánh bại cái miệng đầy ti tiện của fan hâm mộ? Chính là phải khiến miệng của hắn bận rộn với chuyện khác →_→

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: Ví dụ như cắn?

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Hoặc là lên – giường?

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: . . . . . CMN, LS các cô được lắm, nhớ đấy!

Mắt thấy chủ đề bình luận càng theo hướng H không ngăn nổi, ngay cả Trang Uẩn nhìn trộm bình luận cũng không biết phải nói sao, vốn anh muốn tặng hoa nhưng lại sợ não bổ, nên giờ phút này chỉ có thể yên lặng di chuyển chuột.

Đây là các em gái. . . . . còn đàn ông hơn con trai.

Trong lúc các cô nói chuyện bậy bạ một vòng rồi quay trở về, trong tai nghe vốn im ắng đầy quen thuộc, lại phát hiện người nào đó trước kia còn nói mệt mỏi nhưng vẫn chưa thoát lui. . . . .

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Đại Thủ Tử còn đây sao?

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ U Hoàng: Chẳng lẽ chưa kịp tắt máy thì đã ngủ quên mất sao Σ( ° △ °|||)︴

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: Đây có phải là do tôi đã nói chưa hát Bạch Hồng Quán Nhật không! Ngồi đợi Đại Thủ Tử quay lại!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: Nhưng tôi có dự cảm Đại Thủ Tử sắp xuống _(:зゝ∠)_

Một giây sau Phượng Khởi liền biến mất khỏi kênh.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Tinh: CMN. . . . . Linh Đinh cậu không phải thần bói toán, cậu vốn dĩ chính là miệng quạ đen!

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Linh Đinh: . . . . .

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Tàn Nguyệt: Cho nên tôi có thể hiểu thành toàn bộ quá trình vừa rồi Đại Thủ Tử đều thấy được chúng ta kết duyên anh ấy với Thanh Khê, tiếp theo còn thảo luận chủ đề 18+, sau đó liền thoả mãn đi đánh một giấc mộng – xuân không?

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Screenshots get√

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Nhất định sẽ gửi cho Đại Thủ Tử xem! Các cô yên tâm! Để anh ấy nhìn thấu bộ mặt đầy bẩn thỉu của các cô!

Mắt thấy chủ đề lại bắt đầu muốn hướng về phía ai bẩn nhất, sau đó liệt kê từng bộ anime có H cùng H văn, phát triển theo phương hướng 123456P, lúc này Trang Uẩn quyết đoán rút khỏi kênh.

Nếu như YY cũng có chức năng nhắc nhở [ XX đang xem trang bị của ngài ] như trong một số loại trò chơi, thì vào lúc Phượng Khởi xuống mạch nhưng không rời kênh, thì Trang Uẩn đại khái sẽ nhận được rất nhiều lời nhắc nhở [ Khuynh Ca Lan Âm ☆ Phượng Khởi 【 Thực Tập Cổ Phong 】 đang xem trang bị của ngài ] .

Nhưng mà trước mắt, YY sẽ không mở rộng chức năng này đâu ╮(╯▽╰)╭

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

(1) Đường Lê Tiên Tuyết: https://www.youtube.com/watch?v=QQEqQa0JJDA

(2) Mi Gian Tuyết: https://www.youtube.com/watch?v=PDQyXc0nhqw

(3) Khiên Ti Hí: https://www.youtube.com/watch?v=jwWJkuA3UZU

Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần – Chương 26 ☆ Biến Anti Biến Anti

Chương 26 ☆ Biến Anti Biến Anti

Trang Uẩn trở lại ký túc xá một hồi lâu, nhưng vẫn chưa kịp phản ứng lại, tại sao suy nghĩ của mình lại như ngựa hoang mất cương đang một đường lao nhanh đến mức không thể điều khiển nổi như vậy chứ.

Hạt giống hoa hướng dương được gieo xuống trong đầu, bây giờ đã bắt đầu trưởng thành khoẻ mạnh. . . . .

Trang Uẩn ngồi ngơ ngác trước máy tính, máy tính đã được khởi động hơn mấy phút, anh mới tự an ủi bản thân, anh không phải người đen tối như vậy, sau khi nói đi nói lại chuyện quan trọng ba lần, anh mới siết chặt con chuột, bắt đầu mở website.

Giống như anh đã dự đoán, ‘sự tích anh hùng‘ của Tùy Phong vào xế chiều hôm nay quả nhiên đã bị chiếu trực tiếp trên Forum. Lúc này có người đang truyền video.

1L: CMN, hình tượng nam thần Tùy Phong của tôi tan vỡ rồi! Nam thần tốt như vậy làm sao có thể mắng chửi người, còn đạp người nữa chứ, tôi không tin! ! !

2L: Chỉ có mình tôi cảm thấy Tùy Phong như thế này mới đẹp trai hơn sao, tam quan của tôi vẫn còn chứ _(:зゝ∠)_

3L: Nếu như một người đàn ông chửi bậy cũng có thể làm mê đảo một đống nữ sinh thì chỉ có thể nói rõ. . . . . Đầu óc của đám nữ sinh đã broken.

4L: Gào gào gào, mấy ngày trước vừa xem xong một quyển tiểu thuyết, công thường nói từ làm! Tôi luôn ngồi tưởng tượng xem nam thần nếu nói ra câu đó thì sẽ như thế nào, hôm nay đã giống như nguyện, câu làm kia thật gợi cảm, rất muốn nói với nam thần, em cho – anh – làm _(:зゝ∠)_

5L: Tập trung xem hình ảnh, câu nói đầu tiên rất nhỏ, không nghe rõ là gì, mấy câu sau, linh quang chợt lóe, câu nam thần mắng là fu*ck sao! ! !

6L: Fu*ck+1, nhìn vẻ mặt của lão công, tôi liền muốn làm người đối mặt với lão công, nhất định cực kỳ dũng mãnh!

7L: A a a Tùy Phong rất đẹp trai! Siêu bá khí! Ai nói anh ấy là nam thần ôn nhu vậy, mời dùng cái video này đập mặt kẻ đó!

8L: Nữ sinh ngoài trường thật phiền, nam thần Tùy Phong làm tốt lắm! Tôi biết người thổ lộ kia, là C ảnh! Lúc trước trường chúng ta có nữ sinh đến C ảnh ngắm Trịnh Văn Hiên còn bị các cô mắng là hoa si đấy, hiện tại thật muốn ha ha, vả vào mặt các cô, cô không ngu ngốc thì có bản lĩnh đừng tỏ tình với Tùy Phong. . . . .

. . . . .

188L: . . . . . Nhìn mấy lầu trên một hồi, tôi luôn tưởng rằng tam quan của tôi hỏng rồi, ai mà ngờ, còn có một hàng người khen Tùy Phong đẹp trai, các cô hận mình không phải người bị mắng có phải không? Đã thấy qua người ti tiện, nhưng chưa từng thấy người ti tiện đến như vậy.

189L: Mặc dù cảm thấy Tùy Phong quả thực rất đẹp trai, cảm giác lúc đạp người kia cũng biết đã kiềm chế sức lực rồi, nhưng không chấp nhận tỏ tình thì cũng không cần thiết phải ác độc như vậy. Còn mắng người theo đuổi, nghe thật đau lòng.

190L: Đồng ý LS, nhìn đến đây liền cảm động đến mức lệ nóng doanh tròng, rốt cục cũng thấy được người bình thường. . . . . Lớn lên đẹp trai như vậy thì dùng làm gì? Thấy thái độ đối xử của hắn với nữ sinh liền có thể biết được đó là dạng người nào, chỉ có thể nói từ nay không quan tâm đến Tùy Phong nữa.

191L: Biến thành anti! Nhất định phải biến thành anti! Hoá ra nữ sinh ái mộ là chúng ta trong mắt hắn lại đê tiện như vậy, hot boy học viện cái gì chứ, nam thần đứng đầu bốn trường, chúng ta có thể bỏ phiếu cho hắn lên, cũng có thể kéo hắn xuống!

192L: Trí thông minh của 191L hỏng rồi à? Là nam, tôi có thể cực kỳ khẳng định nói cho các cô biết, nữ sinh các cô vào lúc đối mặt với Tùy Phong thật sự đê tiện đến mức ngay cả cha mẹ cũng không nhận ra, ngay cả loại lời muốn người đối mặt là mình cũng nói ra được, các cô có còn mặt mũi không? Hơn nữa, Tùy Phong căn bản không thèm để ý đến mấy cái tag đó, cái gì mà nam thần hot boy, còn không phải nữ sinh các cô tự tung tự tác gắn cho sao, đừng tưởng rằng vinh quanh như đại biểu nhân dân toàn quốc, còn muốn kéo xuống, cậu ấy chính là đang ước gì các cô không chú ý đến cậu ấy đấy, nhanh chóng trả hết sạch nợ.

. . . . .

487L: Thật sự thất vọng về Tùy Phong QAQ

488L: Thật sự thất vọng về Tùy Phong QAQ

489L: Thật sự thất vọng về Tùy Phong QAQ

490L: Nói là thất vọng về Tùy Phong nên biến thành anti, là các người tự cho Tùy Phong lên làm thần trước mà, cái gì mà không được dính khói lửa trần gian, không được tức giận, không được biểu lộ tính cách thật chứ? Cũng là một thành viên trong đoàn hậu viện của Tùy Phong, lầu chủ cũng là loại người không dám tới gần Tùy Phong đi, nhưng cô có nhìn thấy mỗi lần, nhất là vào lúc nữ sinh ngoài trường nhào tới cậu ấy như hổ đói vồ mồi kia, cũng muốn nổi giận theo không, theo đuổi thì cũng không cần khoa trương như vậy. Cách làm cùng ngôn từ của Tùy Phong tuy không tốt, nhưng xét đến cùng vẫn là do những nữ sinh kia quá phận. Ai đối mặt với tình huống như vậy mà còn có thể không tức giận chứ? Lầu chủ có chú ý tới trong tay Tùy Phong đang cầm bánh ngọt hay không, có thể là có sinh nhật bạn bè, những nữ sinh kia liều lĩnh nhào tới thiếu chút nữa đã giẫm hỏng bánh gatô thì tốt lắm sao? Hoàn toàn ảnh hưởng đến sinh hoạt cá nhân của Tùy Phong.

491L: Đồng ý LS. Căn cứ vào quan sát nhập học hơn một tháng, tính tình của Tùy Phong vốn lãnh đạm, cậu ấy bình thường đi trên sân trường đều bị người người dòm ngó, cậu ấy cũng đâu có nói gì. Nhưng người nào cũng có giới hạn, vượt qua cái ranh giới cuối cùng này, cũng đừng trách cậu ấy nổi giận. Cái người thổ lộ cùng Tùy Phong hẳn là Hầu Tiểu Tiểu của C ảnh, bộ dáng lúc tỏ tình còn vênh vang đắc ý, quá say đắm, cứ như con gái toàn thế giới đều chết sạch chỉ còn mình cô ta vậy, Tùy Phong chỉ có thể chọn cô ta ấy. Theo tôi được biết nhóm nữ sinh đã chặn đường Tùy Phong rất nhiều lần, quả nhiên là mặt dày vô địch thiên hạ.

492L: Bài post thảo luận muốn biến thành anti của Tùy Phong thì tranh thủ thời gian đi đi, đừng quay đầu lại, Tùy Phong không có các cô đến dây dưa thì liền có thể cám ơn trời đất rốt cục cũng có thể nhẹ nhõm một chút khi ra ngoài đường đấy.

493L: Nam thần của tôi tùy hứng thế đấy, cũng do ngại NC (1) quay xung quanh cậu ấy quá nhiều, mới dọa chạy một đợt.

. . . . .

Thời điểm nhìn thấy vài bình luận cuối cùng, ngay cả Trang Uẩn cũng nhịn không được ngẫm nghĩ, lúc này Tùy Phong đột nhiên đốt lửa lớn như vậy, có khả năng là do ngại bên người oanh oanh yến yến quá nhiều, mới cưỡng chế di dời một đám? Đây chính là nguồn gốc khiến Tùy Phong phải giải quyết vấn đề? Mấy ngày trước không cảm thấy, vào ngày hôm nay, Tùy Phong nổi giận trong quán trà sữa, khiến Trang Uẩn cuối cùng cũng nhìn ra, những chuyện này khiến Tùy Phong rất phiền.

Đọc xong một bài post này thì đã qua thời gian dùng cơm của Trang Uẩn, anh cảm thấy không đói, liền không đến căn tin, dù sao trong phòng cũng có bánh mì và bánh quy.

Đóng bài post lại, Trang Uẩn liền nhớ đến vấn đề chiều cao của Tùy Phong, tìm kiếm tư liệu cá nhân của hắn, rõ ràng hai ngày trước còn thấy treo đầu tường, tại sao bây giờ lại kiếm không ra nữa. . . . .

Anh đổi mới một chút, nhìn thấy một bài post mới, mới hiểu được, có chút dở khóc dở cười. Hoá ra bởi vì chuyện xế chiều hôm nay, tài liệu cá nhân về Tùy Phong đã bị xoá sạch vì lầu chủ đã biến thành anti của Tùy Phong, nửa giờ sau đã xin xóa topic, cho nên không có. Lầu chủ còn cố ý viết một bài nói một câu, tôi trở về tiếp tục thích Tịch nam thần của tôi thôi (ˉ﹃ˉ)

Quả nhiên vào thời đại đánh giá nhan sắc, người các nữ sinh yêu thích cũng tùy hứng như thế. . . . . Rõ ràng đã là sinh viên đại học rồi, tại sao người nào cũng làm chuyện phí công vô ích vậy.

Xem hết Forum C đại, Trang Uẩn nhàn rỗi đi qua Forum bốn trường đại học dạo một vòng, phát hiện bên này còn hung tàn hơn, nói chung là do nam thần nhiều, lựa chọn càng nhiều hơn, phân nhánh càng lớn hơn, sau đó liền điên cuồng sâu xé nhau. . . . . Đầu tường là bài post bình chọn nam thần đứng đầu của bốn trường đại học, Trang Uẩn tiến vào, thuận tay cho Tùy Phong một phiếu. Phát hiện số phiếu chọn rất gần nhau, nhất là số phiếu của Trịnh Văn Hiên cùng Tùy Phong chỉ thua nhau có 100 phiếu, có điều là Tùy Phong rớt lại phía sau.

Quả nhiên chuyện xế chiều của Tùy Phong hôm nay cũng nháo đến nơi này, nhưng các em gái bên này đầu óc mạch kín có chút khó có thể lý giải nổi, cư nhiên còn có người mở bài post lòng đầy căm phẫn nói, đáng lẽ nên hủy bỏ tư cách bình chọn nam thần đứng đầu bốn trường đại học của Tùy Phong.

Tùy Phong ước gì các cô có thể hủy bỏ toàn diện, khiến các cô quay đầu hâm mộ mấy nam thần khác đấy.

Trang Uẩn cảm thấy trí thông minh của mình phải nhận khiêu chiến, quyết định hoãn lại một chút, đóng lại website Forum, lên YY, chuẩn bị nghe ca nhạc một chút, bình tĩnh lại một chút.

Vừa đổ bộ YY, đến đầu tiên vẫn là tin nhắn của Thanh Khê, là vào 10 phút trước.

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Gào ~ Đại Thủ Tử ở ổ nhỏ.

4 phút trước,

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Vựng Vựng, sao cậu còn chưa tới! Lần này là sống đấy O(≧ 口 ≦)O

2 phút trước,

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: CMN, hiện trường dương cầm kìa! Hiện trường đấy! Cậu mà bỏ lỡ cơ hội này thì rất khó để gặp lại đấy ┗|’O′|┛ Gào ~~

1 phút trước,

Phượng Vũ Cửu Thiên ★ Thanh Khê: Ư, tôi mới chú ý đến cậu không online o(╯□╰)o, thật sự không gặp thời điểm tốt rồi 2333

Trang Uẩn trực tiếp giẫm qua áo may ô của Thanh Khê liền nhảy vào trong ổ nhỏ của Phượng Khởi, sau đó chỉ nghe được tiếng đàn piano cuối cùng vang lên. . . . .

Trang Uẩn: “. . . . .” Có cần phải giẫm chuẩn như vậy không! ! !

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

(1) NC: Não tàn.

Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần – Chương 25 ☆ Mousse Dâu Tây

Chương 25 ☆ Mousse Dâu Tây

Mousse Dâu Tây ngọt dính người, Trang Uẩn ăn vài miếng liền không muốn ăn nữa. Kỳ thật giữa trưa anh ăn rất no, hiện tại mới qua hai ba tiếng, sao có thể đói nhanh như vậy.

Ngược lại trông Tùy Phong ăn rất ngon lành, dáng vẻ đầy hưởng thụ. Cắn một ngụm bánh gatô, ánh mắt của hắn sẽ bất giác nheo lại, ngừng một lát, mới ăn miếng thứ hai, tựa hồ vẫn còn dư vị. Lúc bơ dính vào khóe môi, đầu lưỡi của hắn sẽ rất nhuần nhuyễn duỗi ra nhẹ nhàng liếm một cái.

Ánh mắt Trang Uẩn bất giác theo sát Tùy Phong, động tác ăn bánh gatô lặp lại mấy lần, hơn nữa khuôn mặt còn ửng hồng, ừm, nhất định là do nhiệt độ không khí hôm nay cao hơn bình thường.

Tựa hồ cảm giác được ánh mắt của Trang Uẩn, động tác ăn bánh gatô của Tùy Phong dừng lại, chậm rãi buông cái nĩa trong tay xuống, cầm điện thoại di động lên.

Phong: Hôm nay bánh gatô vẫn rất ngon.

“Ừm. . . . .” Trang Uẩn ngẩn người đáp.

Tùy Phong cũng sững sờ, sau khi nhìn thấy phản ứng của Trang Uẩn.

Phong: Anh không thích Mousse Dâu Tây?

Trang Uẩn cảm thấy nếu như mình nói không thích liền có chút phụ tâm ý của Tùy Phong, thế là anh cân nhắc một chút, “Cũng được, khẩu vị không thích lắm.”

Tùy Phong nhìn chằm chằm vào bánh gatô hồi lâu.

Phong: Đây là bánh gatô được hoan nghênh nhất trong tiệm. Bên ngoài là lớp dâu tây tươi mát, bên trong là sô cô la trắng nồng đậm, bơ cũng không dính, cảm giác từng lớp chồng lên, hương vị rất đáng khen ngợi, anh ăn thử lần nữa sẽ thích mà.

Tùy Phong còn sợ Trang Uẩn không tin, bản thân ăn trước một ngụm, nhìn vẻ mặt Tùy Phong, còn thiếu chút nữa đã viết lên mấy chữ hương vị thật ngon.

“Cậu thích ăn bánh gatô?” Trang Uẩn nhịn không được hỏi.

Tùy Phong khẽ giật mình, qua một hồi lâu mới đánh chữ, có điều điện thoại cầm trong tay, một hồi lâu vẫn không gửi tin nhắn tới, Trang Uẩn nghĩ thầm, vấn đề này khó trả lời đến vậy sao.

Phong: Cũng không thích như vậy.

Phong: Chỉ là cảm thấy lớn như vậy mà ăn không hết thì thật sự rất lãng phí, hơn nữa còn là do chủ quán đặc biệt giới thiệu.

Phong: Cảm giác mà em nói lúc trước là do chủ quán giới thiệu, không phải em ăn ra!

“. . . . .” Trang Uẩn cảm thấy lời giải thích này thật sự tràn ngập chỗ hở, có điều nếu Tùy Phong không muốn mình biết hắn thích ăn bánh gatô đến thế, vậy thì mình cứ xem như không biết gì cả thì tốt hơn.

Tùy Phong nhìn Trang Uẩn, Trang Uẩn cũng nhìn Tùy Phong. Qua một hồi lâu, Trang Uẩn mới mở miệng, “Cậu ăn đi, không cần phải để ý đến tôi.”

Phong: Anh không ăn sao?

“Tôi ăn no rồi.”

Tùy Phong nghe vậy liền nhíu mày.

Phong: Anh không thích ăn vị này sao, vậy anh nói em biết anh muốn ăn vị nào, em đi mua lại cho anh.

“. . . . . Không cần, một cái bánh lớn như vậy còn không biết phải ăn tới lúc nào nữa.”

Phong: Anh không thích thì cứ để em giải quyết, anh chỉ cần ăn thứ anh thích là được, không được để đói bụng.

Phong: (cắn khăn tay)

“. . . . . Kỳ thật, tôi không đói. Là do rảnh đến nhàm chán nên mới cố ý nói như vậy.”

Tùy Phong sững sờ một hồi lâu, liền đột nhiên mỉm cười, ánh mắt nhìn Trang Uẩn càng trở nên ôn nhu như nước, tê dại đến mức khiến Trang Uẩn run lên một cái.

Phong: Anh muốn gặp em thì có thể nói thẳng mà (lăn qua lăn lại)

Phong: Không có gì phải ngại (che mặt)

Trang Uẩn phát hiện gần đây nói chuyện phiếm, Tùy Phong càng ngày càng thích dùng vẻ mặt bán manh, luôn cảm thấy hình tượng sụp đổ.

Khiến anh dù làm cách nào cũng không đem hình tượng chú báo nhỏ che mặt chạy cùng Tùy Phong đẹp trai bay lên kết hợp chung một chỗ!

Trang Uẩn quýnh quýnh, “Kỳ thật. . . . . Tôi muốn nhìn thấy cậu bị đám nữ sinh kia đuổi theo một lần nữa, có điều không nghĩ tới lúc nãy cậu lại không chạy.”

Tùy Phong trầm mặc.

Phong: Thật ra nếu như là anh đuổi theo em, em nhất định sẽ cùng anh chạy = ̄ω ̄=

Này này, cái biểu cảm cậu gửi cùng cái vẻ mặt nghiêm túc của cậu không hợp, tại sao cậu có thể dùng cái vẻ mặt dù ở bất cứ tình huống nào cũng trầm ổn được để dùng văn tự bán manh chứ!

Phong: Nếu như học trưởng muốn thấy em chạy thì cũng có thể. Cuối tháng này không phải có đại hội thể dục thể thao hay sao, nếu như đến lúc đó học trưởng anh cổ vũ em, em nhất định sẽ tham gia.

Trong đầu Trang Uẩn xuất hiện cảnh Tùy Phong rầm rộ đi tham gia đại hội thể dục thể thao, không hiểu sao lại có chút lo lắng thay cho học viện thể dục, tràng diện có thể cố gắng không?

Trang Uẩn chỉ nghe nói thời điểm học viện nghệ thuật cùng học viện thể thao tham gia đại hội thể dục thể thao được cử hành vào hai năm trước, từng xảy ra chuyện không thể khống chế việc so sánh mặt, bởi vì lúc đó có hai vị hot boy, một là ở học viện nghệ thuật, một là ở học viện thể thao. Nhìn phân loại hai ngành cũng biết hai vị hot boy này hoàn toàn không phải cùng một hình tượng nam thần.

Hot boy của học viện nghệ thuật, Trang Uẩn đã từng thấy qua, lúc anh còn ở hội học sinh, còn là phó bộ trưởng, khi ấy chủ tịch hội học sinh thường mang theo mấy bộ trưởng, phó bộ trưởng cùng ăn cơm với vị hot boy tên Tịch Gia Trí này, theo như trong truyền thuyết, y chính là một nam thần ôn nhu, nho nhã, khóe miệng luôn treo một nụ cười đúng chuẩn, vào thời điểm thích hợp sẽ xuất hiện. Đối xử với mọi người luôn biết phép tắc nên không có cách nào bắt bẻ, nhưng Trang Uẩn lại cảm thấy không hề dễ chịu.

Tịch Gia Trí là người phát thanh ở trạm radio, vào lúc 6 giờ chiều mỗi ngày, luôn có thể nghe thấy giọng nói ôn nhu đầy truyền cảm của y, Trang Uẩn từng đi trên đường, lúc nhìn thấy nữ sinh nghe được giọng của Tịch Gia Trí hoặc là kích động hoặc là thiếu nữ đầy mơ mộng, khi đó anh luôn cảm thấy có chút không đáng, nhưng hôm nay nghĩ lại, mình dựa vào cái gì để bắt Tịch Gia Trí phải đối xử đầy chân tình với tất cả mọi người chứ?

Giống như hành vi thô bạo của Tùy Phong hôm nay vẫn không thể ép buộc tất cả ong bướm bay hết, càng đừng nói tới một vị hot boy đầy ôn nhu đã từng học trong trường.

Có điều Trang Uẩn vẫn thích tính cách của Tùy Phong hơn một chút, quả thật mặc dù có đôi khi nhìn không vừa mắt, nhưng thời điểm cần chân thực liền có chân thực, thời điểm nên quan tâm cũng rất quan tâm.

“Được.” Trang Uẩn đáp, có điều anh cảm thấy đến lúc đó anh chắc phải chen qua một đám nữ sinh rồi.

Nửa đường khách tới mấy người, Trang Uẩn đi làm việc, Tùy Phong liền gục xuống bàn gối lên cánh tay của mình nhìn anh bận rộn, rất có loại cám giác yên bình.

Mãi cho đến khi Trang Uẩn tan tầm, bánh Mousse Dâu Tây chỉ còn lại một nửa, Trang Uẩn ăn không nhiều, cho nên anh đặc biệt bội phục sức ăn của Tùy Phong, nếu như không phải anh cực lực ngăn cản, nói không chừng Tùy Phong thật sự sẽ tiếp tục nhét bánh vào trong miệng, thật sự là ăn bánh gatô như không còn muốn sống.

“Ném đi sao?” Trang Uẩn nhìn Tùy Phong đóng gói lại bánh gatô, “Cậu không mang về à? Cậu không được ăn nữa đâu.”

Không sao, chỗ em có tủ lạnh.”

Trang Uẩn gật đầu, “Vậy được rồi.” Anh biết có vài ký túc xá có mua tủ lạnh nhỏ để dùng, không nghĩ tới Tùy Phong bọn họ cũng mua, có điều lần trước, sao không thấy?

Tốt xấu gì cũng không phải lần đầu tiên bị vây xem khi đi chung với Tùy Phong, trái tim Trang Uẩn đã cứng rắn hơn rất nhiều, thời điểm nghiêng đầu muốn nói chuyện với Tùy Phong, lần đầu tiên chú ý tới khác biệt về chiều cao của mình với Tùy Phong.

Trang Uẩn cao 1m75 có khả năng còn cao tiếp, đối với phương diện chiều cao của con trai phương nam, cậu ta tốt xấu gì cũng chạm đến vạch cuối, xem qua đôi chân dài của Tùy Phong, chỉ một bước đã đi hơn mình nửa bước rồi.

Thế là ngay lập tức liền quên mất lời vừa mới nghĩ đến, “Cậu cao bao nhiêu?”

Tùy Phong lộ ra một mặt anh đoán đi.

Không nói thì không nói, tôi cũng có thể biết, bên trong Forum trường học sao lại không có tài liệu cá nhân của Tùy Phong chứ, trở về nhìn một chút liền biết.

Ánh mắt Trang Uẩn ngó qua ngó lại nửa người trên với nửa người dưới của Tùy Phong, anh cảm thấy nửa người trên của hai người không cách nhau lắm, thua chính là ở cặp chân dài.

Trang Uẩn bắt đầu đi được hai bước liền nhìn chằm chằm vào chân của hắn, sau đó ánh mắt bất giác chuyển từ chân sang bộ vị không thể nói nên lời kia. . . . . Nghe nói đàn ông chân dài, chỗ kia cũng rất dài. . . . . CMN, anh suy nghĩ lung tung gì vậy.

Nhìn Trang Uẩn hốt hoảng quay đi, Tùy Phong một mặt chưa kịp phản ứng, hắn còn chưa biết nửa thân dưới của mình đã cống hiến cho hắn được bao nhiêu.

Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần – Chương 24 ☆ Tùy Phong Nổi Giận

Chương 24 ☆ Tùy Phong Nổi Giận

Trang Uẩn: Đột nhiên thật đói bụng QAQ

Trang Uẩn: Đáng tiếc khách trong quán quá đông, muốn đến tiệm bánh sát vách mua bánh gato cũng không được QAQ

Phong: Anh muốn ăn bánh gatô gì, em mua giúp anh.

Trang Uẩn: Cậu cứ tuỳ ý, Cảm ơn! ! ☆⌒(*^-゜)v

Phong: Chờ em 10 phút.

Trang Uẩn nâng cằm nhìn đám em gái trong quán, trong lòng có cảm giác hưng phấn vì có thể nhanh chóng được xem kịch vui.

Đợi khoảng bảy tám phút, Trang Uẩn liền nhìn thấy một thân ảnh đầy quen thuộc đi đến cửa quán, tinh thần lập tức tỉnh táo, Tùy Phong đến, lúc này hắn đang đến tiệm bánh gato sát vách.

Trang Uẩn nghĩ hiện tại nên nói cho đám em gái kia để các cô đến tiệm bánh gato bên cạnh bắt người, hoặc vẫn nên chờ Tùy Phong mua xong bánh gatô rồi mới tới đây. . . . .

Ừm, anh vẫn còn muốn nhìn thấy cảnh Tùy Phong chạy như con linh dương lúc trước lần nữa.

Bên trong Wechat có tin tới.

Phong: Mua được rồi, Mousse Dâu Tây (1).

Trang Uẩn vô thức nhăn mày, Mousse Dâu Tây có chút ngọt. Lần trước, lúc ăn viên kẹo đường, chỉ ăn hai cục nên cảm giác không tệ lắm, nhưng ăn nhiều hơn liền cảm thấy miệng bị ngọt đến nỗi ăn không còn ra hương vị gì, quả nhiên ký ức tuổi thơ, vẫn nên coi là khá đẹp.

Ai. . . . . Không đúng, anh gọi Tùy Phong tới không phải vì muốn ăn bánh gatô, tại sao suy nghĩ lại sai lệch mất rồi.

Trang Uẩn: Tốt. Cậu qua đây đi.

Lúc Tùy Phong vừa đi đến cửa, Trang Uẩn liền thấy hắn, trong tay cầm bánh gatô 4 tầng, cả người anh liền thấy không ổn. . . . . Mua cái bánh lớn như vậy, ăn đến bao giờ mới xong?

Trang Uẩn thấy được, các em gái trong quán đương nhiên cũng nhìn thấy. Giống như lần trước, nữ sinh C đại còn có chút kiềm chế, mặc dù vẫn ngồi trên ghế, nhưng ánh mắt đã sớm như cung bắn tên lên người Tùy Phong, nhưng nữ sinh trường ngoài, lại cùng nhau tiến lên.

Trang Uẩn vỗ đùi, bánh gatô của tôi không xong rồi!

Chỉ thấy sáu bảy nữ sinh trực tiếp xông về phía Tùy Phong, Tùy Phong vô thức lui về sau một bước, đem bánh gatô trong tay giấu sau lưng.

Có điều Tùy Phong đã đánh giá thấp trình độ của mấy nữ sinh dũng mãnh kia, lúc bị đụng vào, khiến hắn lảo đảo, bánh gatô trong tay cũng rơi trên đất. Có nữ sinh đứng ở một bên thoáng cái đã nhào lên, mắt thấy sắp giẫm lên cái bánh gatô, Tùy Phong liền đẩy cô ta ra, hai nữ sinh sau lưng cô ta nhất thời không kịp tránh, giống như quân bài domino, cũng đổ về phía sau.

Các em gái ngồi trong quán một bên cầm điện thoại quay chụp, một bên mắt sáng như sao, “Ôi trời, sức Tùy Phong thật lớn, cái đẩy người kia thực sự rất đẹp trai!”

Trang Uẩn chỉ thấy Tùy Phong hướng về phía mình, miệng giật giật nói câu gì đó, nhưng khoảng cách khá xa, không nghe thấy.

Tùy Phong ngồi xổm người xuống, nhặt cái bánh gatô kia lên.

Trong lòng Trang Uẩn có dự cảm không lành, tại sao Tùy Phong lúc này lại không chạy? Trông dáng vẻ còn muốn đối đầu cùng đám nữ sinh kia, mặc dù mấy nữ sinh vừa mới bị đẩy rất nhanh đã đứng lên, không có việc gì, nhưng. . . . .

Trang Uẩn nghĩ ngợi, đi ra ngoài, cảm thấy mình đã làm chuyện sai trái rồi.

Thời điểm Tùy Phong đứng lên, liếc mắt liền thấy được Trang Uẩn, hắn vừa định cười với anh một cái, lại bị mấy nữ sinh kia vây thành tường lấp kín, lập tức liền phát hỏa, “Cút đi!”

Một tiếng mười phần tức giận, Trang Uẩn cũng bị rống đến mức giật nảy mình, hoàn toàn chưa kịp phản ứng, nhịn không được muốn lui lại một bước, kết quả còn chưa kịp lui lại, bản thân thiếu chút nữa đã đứng không vững, cái phản ứng đáng chết này!

Một nữ sinh gan lớn trong đó, trực tiếp tiến lên một bước, “Tùy Phong, em muốn theo đuổi anh!”

Nữ sinh kia ngẩng cằm lên, con mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào Tùy Phong, giống như đang nhìn chăm chú vào con mồi bị mình để mắt tới, câu nói “Em muốn theo đuổi anh” có âm lượng hoàn toàn không thua gì một câu cút của Tùy Phong.

Giờ phút này Trang Uẩn đứng bên ngoài, nhìn thấy vẻ mặt u ám chưa từng thấy qua của Tùy Phong, trong đầu chỉ còn bốn chữ —— Mưa gió nổi lên.

Ánh mắt Tùy Phong chuyển qua trên người nữ sinh kia, thấy Tùy Phong nhìn mình, nữ sinh kia vui mừng, cảm giác mình không giống mấy nữ sinh bên cạnh, Tùy Phong đã nhìn cô một cái rồi ~ Hơn nữa cô ta xinh đẹp như vậy, nhất định có thể khiến Tùy Phong chú ý tới, không uổng công cô đã đợi mấy tiếng trong quán trà sữa này.

“Đời này chưa từng thấy đàn ông nên vội vàng muốn bị – làm sao! Cút!”

Tùy Phong nói xong câu đó, nữ sinh kia còn chưa bị sao, chân Trang Uẩn đã mềm nhũn, cũng may đỡ ở cửa, hô hấp của anh có chút gấp gáp. . . . . Anh cảm thấy mình hỏng rồi, vì sao lúc Tùy Phong chửi bậy, phản ứng của anh lại càng lớn hơn chứ.

Câu thô tục kia khiến quai hàm của tất cả mọi người đều rơi xuống, đều hoài nghi lỗ tai mình xảy ra vấn đề, loại lời này sao Tùy Phong có thể nói ra được chứ. . . . .

Điều khó kin hơn chính là, nữ sinh kịp còn có thể phản ứng lại nói, “Dáng vẻ chửi bậy của Tùy Phong cũng rất đẹp trai ~ “

Tùy Phong nói xong câu kia, liền trực tiếp nhấc chân, đạp nữ sinh kia té ngã, đừng nghĩ lệch, chỉ đá chân mà thôi, chân nữ sinh kia đã mềm nhũn, liền được người phía sau đỡ lấy, mượn khe hở này, Tùy Phong cầm theo bánh gatô thoát khỏi ‘tường vây‘, mấy nữ sinh vây Tùy Phong còn chưa kịp phản ứng vì ý nghĩ, “Nam thần của tôi lại có thể chửi tục”, “Nam thần của tôi mà lại đạp nữ sinh”.

Tùy Phong giải quyết xong mọi việc, thời điểm đi qua bên người Trang Uẩn, thuận tay lấy cái tay trống không khoác lên trên vai anh, muốn ôm anh đi vào trong, Trang Uẩn một bên run chân, một bên có chút không yên tâm nhìn ra bên ngoài.

Một đá kia của Tùy Phong xem ra đã thu lực, nhưng không biết có xảy ra chuyện xấu gì hay không.

Các em gái trong quán rất nhanh đã kịp phản ứng lại, líu ríu, bước chân Tùy Phong dừng lại, trực tiếp cho các cô một tiếng “Cút”.

Trang Uẩn bất đắc dĩ dựa vào người Tùy Phong. Thấy các em gái bị hù theo tốp năm tốp ba rời đi, trái lại Trang Uẩn có thể buông lỏng thở ra một hơi.

“Sao vậy?” Tùy Phong tựa hồ ý thức được Trang Uẩn không ổn, tựa hồ còn chưa kịp thoát ra khỏi trận tức giận vừa rồi, trực tiếp mở miệng nói chuyện với Trang Uẩn.

Trang Uẩn càng dựa vào người Tùy Phong hơn, “Chân, chân run.” Cũng may đám em gái kia chỉ luôn chú ý đến Tùy Phong.

Tùy Phong khẽ giật mình, giọng nói càng thêm ôn nhu, “Em lúc nãy đã hù anh rồi sao?” Hắn còn tưởng Trang Uẩn bị dáng vẻ nổi giận vừa rồi của mình dọa đến mức run chân.

Giọng nói cùng ngữ điệu kia, vốn không phải cùng một người mới vừa nói chữ “Cút” kia.

“Cậu, trước tiên cậu. . . . . Đừng nói chuyện.” Để tôi bình tĩnh lại một chút.

Tùy Phong vịn Trang Uẩn ngồi xuống một bàn, trong quán đã trống rỗng, thật sự có chút không quen.

Trang Uẩn một bên bình tĩnh lại, một bên mất khống chế hồi tưởng lại hình tượng Tuỳ Phong nổi giận chửi bậy, trừng mắt với đám nữ sinh kia rồi nói cút lúc nãy, thân thể càng mềm nhũn hơn. . . . .

Sao đây, làm sao bây giờ, anh đáng lẽ nên khiển trách Tùy Phong không được dùng thái độ như vậy đối với nữ sinh mới đúng, dù sao những nữ sinh kia cũng là do thích hắn, thế nhưng trong lòng lại có một giọng nói khác hoàn toàn áp chế loại ý nghĩ này, chỉ còn lại: Rất đẹp trai. . . . . Nhất là lúc Tùy Phong nói chữ làm kia. . . . .

Trang Uẩn che mặt, cảm thấy mình thật sự có bệnh.

Nội tâm Trang Uẩn xoắn xuýt nhiều lần hơn mười phút, Tùy Phong cũng ngồi cạnh anh hơn mười phút.

Thật vất vả lắm Trang Uẩn mới cưỡng chế được cái giọng nói lung ta lung tung kia đi, nói, “Vừa rồi tại sao cậu không chạy giống như lần trước? Động tay động chân với nữ sinh như vậy không tốt chút nào đâu, còn mắng. . . . . Dùng câu nói như vậy để trách mắng. . . . .”

Đại khái là do Trang Uẩn vừa mới mở miệng đã thay đám nữ sinh kia nói chuyện, cho nên sắc mặt Tùy Phong liền có chút khó coi, nhưng rất nhanh đã đè nén cảm xúc lại, sợ lại hù đến Trang Uẩn.

Phong: Phiền chết, còn không bằng giải quyết nhanh một lần.

Trang Uẩn há to miệng, muốn nói, chỉ là loại phương thức giải quyết thô bạo này không tốt chút nào. . . . . Nhưng nghĩ đến kiểu thô bạo này còn có người hưng phấn nói Tùy Phong rất đẹp trai, Trang Uẩn cũng không biết phải nói gì.

Phong: Em có chú ý chừng mực.

“Ừm. . . . .”

Tùy Phong còn tưởng rằng Trang Uẩn không tin, thế là rất chân thành đánh chữ giải thích.

Phong: Nhiều nhất chính là hai ngày, sẽ không đá gãy đâu. Các cô ấy đuổi theo em, không phải vì thấy em đẹp trai, thân sĩ, vương tử sao, vậy không bằng cứ chặt đứt huyễn tưởng bắt nguồn từ các cô ấy, em không muốn phải vật lộn với đám hoa si đấy đâu, phiền chết.

Nội tâm Trang Uẩn ngược lại có chút áy náy, anh gọi Tùy Phong đến, hoàn toàn là do muốn nhìn trò hay, thấy Tùy Phong lại bị đuổi, không nghĩ tới lần này Tùy Phong lại dùng phương thức tàn nhẫn chuẩn xác đến vậy.

Phong: Ăn bánh gatô đi. Bên trong có thể bị làm hư chút.

Phong: Không thể tha thứ nhất chính là cô gái kia, còn muốn giẫm bánh gatô em mua cho anh.

Tùy Phong mở hộp gói bánh gatô ra, Trang Uẩn liền ngửi thấy mùi dâu tây, quả nhiên hơn một nửa cái bánh đã biến dạng vì bị rơi, chỉ còn một nửa coi như hoàn hảo.

Tùy Phong mở dọc theo ranh giới bánh gatô, cắt một khối hoàn hảo cho Trang Uẩn, còn mình thì cầm một cái nĩa khác, trực tiếp giải quyết nửa cái bánh bị rơi hỏng kia.

Trang Uẩn nhìn động tác của Tùy Phong trong lòng liền dâng lên cảm xúc không rõ, tại sao lại mua bánh gatô lớn đến mức ăn không hết làm gì, kỳ thật tôi không đói, không thích vị dâu quá ngọt, nhưng lại không có cách nào nói ra khỏi miệng.

Điện thoại rung lên một cái, Trang Uẩn cúi đầu xem xét.

Phong: Lần sau sẽ giúp anh mua cái khác, cam đoan sẽ bảo vệ hoàn hảo, đừng ghét bỏ em (nước mắt lưng tròng)

Nhìn icon chú báo nhỏ mở to hai mắt thật to, trong hốc mắt đều là nước, Trang Uẩn nhịn không được tưởng tượng vẻ mặt này lên trên mặt Tùy Phong.

Trang Uẩn: Ừm.

Trang Uẩn: Cám ơn =3=

Phong: Biểu cảm này là có ý gì?

Trang Uẩn: Không có ý gì cả.

Phong: Ừm.

Phong: =3=

Phong: =3=3=3=3=3=3=

Tùy Phong chơi đến nghiện, Trang Uẩn nhịn không được nhìn về phía Tùy Phong, hắn đang cong khóe miệng nhìn điện thoại, tâm tình có vẻ không tệ, vì lẽ đó hắn không biết thật hay là đang giả bộ?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

(1) Mousse Dâu Tây:

Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần – Chương 23 ☆ Công Tử Uy Dĩ

Chương 23 ☆ Công Tử Uy Dĩ

Nếu như nói việc Công Tử Uy Dĩ xuất hiện trong nhóm đối với mọi người mà nói chính là kinh hỉ, thì việc Thanh Thần đột nhiên như xác chết vùng dậy thì chính là cực kỳ. . . . . Kinh hỉ. Mọi người đều kích động đến mức như ngựa đứt dây.

Hôm nay là thời gian tốt gì sao, vậy mà lại có thể dễ dàng gọi lên hai thi thể đã chết ở trong nhóm!

Trong nhóm đột nhiên náo nhiệt hơn, có rất nhiều fan hâm mộ đã rất lâu không nổi lên chỉ đặc biệt chú ý đến Thanh Thần, Thanh Thần mới nổi lên liền nhận được tin hệ thống nhắc nhở, sau đó là hai ba cái liên tục.

Trang Uẩn đã rất lâu không cảm nhận được nhiệt tình như mưa to đến vậy, lập tức có chút không thích ứng nổi, sau khi như phao nổi lên liền không còn động tĩnh.

Thấy tin nhắn đang lăn trong nhóm, ánh mắt anh nhìn lướt qua, lúc đó đã nhận được không ít @.

Nhất thời nhịn không được ngồi thảo luận trong nhóm một lúc, chủ yếu vẫn là do thấy được Công Tử Uy Dĩ, người quen trong giới khi Trang Uẩn còn ca hát trên mạng không nhiều, quan hệ hơi tốt một chút cũng chỉ có vài người, bây giờ trong bầy tính cả Công Tử Uy Dĩ.

Quan hệ cá nhân của anh cùng Công Tử Uy Dĩ là tốt nhất, cơ hồ có chuyện gì cũng sẽ nói với y một câu, bao gồm cả chuyện phát triển cùng người nào đó thẳng đến hiện thực khi ấy, Công Tử Uy Dĩ còn khuyên anh đừng tuỳ tiện vội chạy đến hiện thực, yêu đương trên mạng không phải chuyện tốt gì, chênh lệch tính cách của hai người quá nhiều nên vốn không hợp, cần suy nghĩ thật kỹ mới được.

Nhưng khi đó Trang Uẩn bị người nào đó dỗ ngon dỗ ngọt đến choáng váng, toàn tâm toàn ý chìm đắm trong bể tình, nào còn chỗ có thể nghe thấm lời khuyên của Công Tử Uy Dĩ, thậm chí bởi vậy mới xảy ra một chút mâu thuẫn với y, chiến tranh lạnh rất lâu, đoạn thời gian kia anh căn bản không nguyện ý tìm Công Tử Uy Dĩ nói chuyện, mỗi lần vừa nhắc tới chuyện này, hầu như đều nghe Công Tử Uy Dĩ nói các cậu không hợp, vân vân. . . . .

Nhưng về sau sự thật chứng minh, Công Tử Uy Dĩ không sai. Nhưng lúc đối mặt với Công Tử Uy Dĩ lại thủy chung nói không nên lời xin lỗi, ngược lại là Công Tử Uy Dĩ xưa nay không hề so đo, coi như mình vì người kia mà buồn bực với y, đến cuối cùng y vẫn nguyện ý đứng về phía mình.

Sau khi Trang Uẩn lui giới, điều tiếc nuối nhất chính là không ai nói ra được lời xin lỗi cùng với việc không thể gặp Công Tử Uy Dĩ ở hiện thực một lần.

Khi Trang Uẩn vừa lui giới, lúc đầu vẫn có thói quen ấn mở □□ hoặc truy cập Weibo, đại khái cũng biết sau khi mình lui giới chưa tới hai ngày, Công Tử Uy Dĩ cũng ở ẩn.

Công Tử Uy Dĩ là một CV, lúc ấy danh tiếng trong giới không nhỏ, bọn họ quen biết nhau trong một đoàn làm phim, lúc ấy Công Tử Uy Dĩ là chủ dịch, còn Trang Uẩn là người biểu diễn ED, anh cũng quên mất cơ duyên gì khiến bọn họ thân nhau.

Trong tay Công Tử Uy Dĩ còn có chút nợ, tuy ẩn lui một năm nhưng vẫn ra kịch trả nợ, có điều nghe nói không ai có thể đâm sống y, y không online QQ, sau khi chốt âm xong liền trực tiếp gửi đến hòm thư kế hoạch. Chờ trả hết tất cả nợ, cái áo may ô bốn chữ này hiếm khi có thể thấy được trong nhóm, thật sự biến mất không còn một mảnh, chỉ có người mới từ bên ngoài vào ngẫu nhiên nghe được kịch của Công Tử Uy Dĩ, thích thanh âm này, sẽ nhắc đến tên.

Trang Uẩn còn nhớ kỹ thời điểm mình vạch mặt với người nào đó, người kia còn không thèm lựa lời nói, “Đừng cho là tôi không biết chuyện của cậu cùng Công Tử Uy Dĩ, chỉ là bạn bè, cậu lừa gạt ai vậy! Trước đây là cậu vượt quá giới hạn, cũng đừng trách tôi tìm phụ nữ kết hôn!”

Lúc ấy Trang Uẩn chỉ cảm thấy buồn cười, thời điểm mình quen biết Công Tử Uy Dĩ, không biết người kia đã nhập giới hay chưa đâu, nếu quả thật có cái gì, còn chỗ nào đến phiên gã.

Trang Uẩn xuất thần một chút, lúc nhìn lại trong nhóm, mọi người vẫn kiên trì @ không ngừng như trước.

Thanh Thần: Các cô hoa mắt rồi, kỳ thật tôi chưa từng xuất hiện.

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: Gào gào gào sama! ! !

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thanh Khê: Tôi muốn rơi nước mắt rồi ~~o(>_ <)o ~~

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thanh Khê: Vào lúc còn sống vậy mà thật sự có thể nhìn thấy lão đại rồi ~~o(>_ <)o ~~

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Phong: Gàoooo! Bắt lấy một Thanh Thần sama! Chúng ta không cầu anh quay lại ca hát, chỉ cầu có thời gian rảnh thì đến nhóm nhìn chúng ta, tâm sự cùng chúng ta! ! !

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Trầm Trầm: Sama em yêu anh, yêu anh a a a a a a! ! ! Nhìn nơi này, nhìn nơi này! Cầu nhìn quen mắt, nơi này là một fan chân ái sau khi sama lui giới mới gặp sama người thật lần đầu tiên, gào w(°Д°)w

Lâu như vậy rồi không nói chuyện phiếm cùng các cô, Trang Uẩn thực sự không biết cùng các cô nói cái gì cho phải, vừa vặn trong quán có khách tới, anh liền lấy cớ lui đi.

“Xin hỏi anh dùng gì?”

Trang Uẩn thấy người kia nhìn xung quanh một hồi, tựa hồ không vội, qua một hồi lâu mới nghe hắn mở miệng, “Một ly trà sữa trân châu.”

“Được, xin chờ một chút.” Trang Uẩn cảm thấy người trước mặt có chút quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra đã thấy hắn ở đâu, chắc hẳn cũng là sinh viên trong thành phố, mặc dù áo của hắn cùng cách ăn mặc không hề giống như một sinh viên.

Người đàn ông kia nhận lấy trà sữa, cũng không vội đi ngay, “Tại sao không thấy một người khác?”

Trang Uẩn ngẩn người.

Người đàn ông không nhanh không chậm nhắc nhở, “Thẩm Di Châu.”

Trang Uẩn khẽ giật mình, người này biết Thẩm Di Châu, chẳng lẽ cũng là sinh viên C ảnh?

“A, cậu ấy hôm nay nghỉ.”

Người đàn ông gật đầu, quay người rời đi.

Trang Uẩn nhìn hắn đi ra khỏi quán, còn trơ mắt nhìn mấy em gái truy đuổi Tùy Phong đang ngồi trong quán đi theo, những người còn lại cũng nhẹ giọng nói chuyện với nhau.

“Tớ nói này, nhìn gần vẫn thấy Tùy Phong đẹp trai hơn.”

“Dù sao tớ cũng không hâm mộ anh ta.”

“Đã thấy Tùy Phong rồi, liền không ưa hot boy C ảnh nữa.”

“. . . . . Nhưng tớ vẫn có chút kích động, dù sao cũng là minh tinh đó! Mặc dù không bằng Tùy Phong, nhưng dáng dấp trông cũng đẹp trai mà.”

“Không có tiền đồ, C ảnh có rất nhiều minh tinh, chuyện chúng ta muốn xem không phải là lật tường. Dù sao cũng là học viện điện ảnh tụ tập nhiều minh tinh nhất trong đoàn làm phim, cho nên tôi không chỉ có một chữ kí của minh tinh thôi đâu, Trịnh Văn Hiên thì tính là gì. . . . .”

Ồ. . . . . Trang Uẩn chợt hiểu ra, hoá ra người vừa rồi chính là cái cậu Trịnh Văn Hiên đang đỏ của ngành giải trí. Cảm ơn hắn đã mang đi một nửa các em gái đã chiếm vị trí ngồi suốt mấy giờ mà vẫn bất động như cũ.

Điện thoại rung lên không ngừng, tin nhắn bên trong nhóm truyền đến không ngừng nghỉ. Trang Uẩn lúc này đã hạ quyết tâm tiếp tục giả vờ chết rồi. Nhưng chuyện khiến anh cảm thấy kỳ quái đó chính là, từ sau khi mình nổi lên trong nhóm, Công Tử Uy Dĩ liền không thấy tăm hơi. Chuyện này không giống như trong suy nghĩ của Trang Uẩn cho lắm, không phải cái tên này gửi tin nhắn nói chuyện tới trước sao, chẳng lẽ hai năm không gặp, quả thật đã lạnh nhạt rồi?

Trang Uẩn nghĩ nghĩ, chủ động nhắn tin tới.

Thanh Thần: Tại sao hôm nay lại lên?

Trang Uẩn tiếp tục chờ, đến lúc nghĩ người này không có ý định để ý đến mình, thì lại thấy có tin nhắn trở về.

Công Tử Uy Dĩ: . . . . . Ừm.

Công Tử Uy Dĩ: Vừa đúng dịp.

Hai năm không trò chuyện, phong cách nói chuyện của người này đã thay đổi không ít rồi sao?

Thanh Thần: Tôi cũng tuỳ tiện nhìn qua. Nếu như tôi nhớ không lầm, cậu đang đi công tác?

Công Tử Uy Dĩ: A. . . . .

Công Tử Uy Dĩ: Đúng. Khá bận rộn.

Công Tử Uy Dĩ: Đã lâu không gặp, nhớ tôi không (chớp mắt)

Trang Uẩn thở ra một hơi, Công Tử Uy Dĩ như thế này mới là bình thường, lúc nãy còn tưởng y nói lắp nữa.

Công Tử Uy Dĩ: Vừa mới gặp cậu liền có chút kích động, không kịp phản ứng.

Thanh Thần: Cậu đoán xem tôi có tin không?

Công Tử Uy Dĩ: Không đoán, thúc thúc chúng ta không đoán (vẫy tay)

Công Tử Uy Dĩ: Ừm, cậu định quay lại à?

Thanh Thần: Không có, do buồn chán nên mới quay lại nhìn thôi.

Công Tử Uy Dĩ: A ~ Vậy thì cứ thường xuyên đến sủng hạnh hậu cung nha (che mặt)

Công Tử Uy Dĩ: Chỗ này của tôi còn có việc, hôm nào tìm cậu trò chuyện!

Thanh Thần: Ừm. . . . .

Sau đó anh nhìn thấy ảnh đại diện của Công Tử Uy Dĩ trong nháy mắt tối sầm, thật kỳ lạ, cái tên này không phải luôn có chứng kéo dài sao, bình thường mỗi lần nói chuyện sau nửa giờ vẫn thấy y còn rất hào hứng, tại sao lần này lại dứt khoát đến vậy, nhìn thấy anh tựa như nhìn thấy quỷ liền chạy.

Nội tâm Trang Uẩn có chút nghi ngờ, nhưng cũng không nghĩ sâu. Vốn còn muốn nói chuyện nhiều với Công Tử Uy Dĩ một lát để giết thời gian, nhưng bây giờ lại không biết nên làm cái gì. . . . .

Có điều rất nhanh sau đó, một người khác có thể giúp anh giết thời gian tự động tìm tới cửa.

Phong: Cơm sườn dấm đường anh mua rất ngon (mỉm cười)

Phong: Lần sau còn muốn ăn nữa (mỉm cười)

Trang Uẩn: Căn tin 1 tầng 2 ở cửa xoay số 2, mỗi ngày đều có bán!

Phong: Vậy chúng ta cùng đi ăn (#▽#)

Muốn chết à, sao cậu không bán manh với đoàn hậu viện của cậu như vậy đi!

Lúc này một em gái vẫn đang ngồi im trong quán đứng dậy, có chút nhăn nhó lại gần Trang Uẩn, ánh mắt Trang Uẩn chuyển dời từ màn hình điện thoại lên trên người cô gái, đang muốn mở miệng, thì em gái đã nói trước.

“Cái kia. . . . . Hôm nay Tùy Phong có tới không, anh có biết không?”

Trang Uẩn nhìn chằm chằm vào cô gái trong chốc lát, bỗng nhiên một chủ ý xấu hiện ra trong đầu.

Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần – Chương 22 ☆ Đại Chiêu @

Chương 22 ☆ Đại Chiêu @

Trang Uẩn thừa dịp Tùy Phong đang thay quần áo, liền quan sát ký túc xá của hắn một chút. Ký túc xá của C đại là dành cho 4 người ở, nhưng trong phòng của Tùy Phong hình như chỉ có 3 người, trong đó giường của hai người dựa vào nhau nằm ở đối diện cửa, còn của Tùy Phong là dựa vào ban công, đối diện giường ngủ của hắn bỏ trống, là nơi dùng để đặt hành lý.

Ký túc xá nam sinh loạn một chút là điều rất bình thường, nhưng chỗ của Tùy Phong lại rất kỳ quái, lộn xộn với sạch sẽ đối ngược nhau, có thể nhìn thấy trên hai cái giường ngủ dựa vào cạnh cửa kia, chăn mền không chồng, quần áo thay qua đều treo trên ghế dựa, trên bàn bừa bộn, lại nhìn qua bên Tùy Phong, trên bàn một mảnh sạch sẽ, thứ gì cũng không có, sách giáo khoa đặt ngay ngắn trong ngăn tủ gần giường, ngăn khác thì sắp một hàng sữa rửa mặt, sữa tắm cùng dầu gội đầu, khăn mặt chỉnh tề gấp lại bên cạnh cái ly.

Đồng thời Trang Uẩn còn chú ý tới cách hắn sắp xếp sách giáo khoa, xếp từ cuốn lớn nhất cùng dày nhất xuống dưới, dưới cùng để tập tài liệu cùng các loại sách bài tập, không có hộp bút, chỉ có hai cây bút, nhét vào trong tập tài liệu, còn chừa ra một khe hở.

Trang Uẩn vừa định hỏi Tùy Phong có cặp lồng hay không, chỉ thấy hắn đã đổi xong quần áo, kéo ra ngăn kéo, lấy ra một cặp lồng cùng một đôi đũa, không phải loại dùng một lần, hẳn là đồ dùng trong phòng.

Trong lúc đó Trang Uẩn vô tình thấy được đồ trong ngăn kéo, có hai cặp lồng cùng một hộp khăn giấy. Trang Uẩn cảm thấy rất kỳ quái, thứ như khăn tay không phải nên để lên bàn hay sao, khi cần dùng đến cũng thuận tiện hơn không phải sao?

Tùy Phong đem cơm đĩa bỏ vào trong cặp lồng, làm xong những việc này tựa hồ cảm thấy ngón tay có chút dầu mỡ, kéo ngăn tủ ra rút một tờ khăn giấy, sau đó liền thuận tay đóng ngăn kéo lại.

Lau tay xong, lại dùng tờ khăn giấy kia chà xát qua nút kéo tủ, lúc sau tờ khăn giấy này hoàn thành sứ mạng của nó mới bị ném vào trong thùng rác.

Toàn bộ quá trình Trang Uẩn đều nhìn kĩ: “. . . . .” Cho nên mới nói tại sao cậu lại bỏ khăn tay vào trong ngăn kéo chứ! Sau khi rút ra còn phải lau lại nút kéo nữa kìa!

Tùy Phong làm xong tất cả liền nhìn về phía Trang Uẩn, hé miệng muốn nói chuyện, nhưng vừa nhớ ra cái gì đó, hắn quay người rút một tờ giấy từ trong tập tài liệu ra, sau đó lấy ra hai cây bút, nhìn thoáng qua, lại thả một cây trở về.

Tùy Phong cầm bút lên vùn vụt viết một hàng chữ trên giấy: Anh đã dùng thử rồi?

Trang Uẩn nhìn thoáng qua, “Đúng vậy.”

Đây là lần thứ hai anh nhìn thấy chữ của Tùy Phong, lúc này viết có hơi nhanh, nên có chút viết ngoáy. Chữ của Tùy Phong cũng cao gầy như bộ dáng của hắn, lộ ra chút uyển chuyển, nhưng lại rất có lực, nhìn qua một cái liền biết là chữ nam sinh, Trang Uẩn nhìn không thiếu kiểu chữ của con trai, nhưng anh lại thấy nét chữ của Tùy Phong là sạch đẹp nhất.

Tay con trai là tấm mặt thứ hai, chữ con trai là tấm mặt thứ ba, ánh mắt Trang Uẩn đặt trên tay cầm bút cùng chữ viết của Tùy Phong không hề rời, không thể không thừa nhận, ba tấm mặt của Tùy Phong đều rất xuất chúng.

Hơn nữa giường của hắn chỉnh tề còn hơn cả ký túc xá của nữ sinh nữa, Trang Uẩn nhìn chồng sách vở bên kia, ngăn không được hỏi ra lời, “Cậu có chứng ám ảnh cưỡng chế à?” Khả năng còn có chút bệnh sạch sẽ, trong lòng Trang Uẩn cảm thấy như vậy.

“Ừm?” Lần này Tùy Phong không viết chữ, hắn đại khái cảm thấy từ chỉ một âm tiết thì không sao. Nhưng lực sát thương đối với Trang Uẩn mà nói thì vẫn rất lớn như cũ, một tiếng “Ừ” kia phát ra từ mũi Tùy Phong, càng dụ hoặc hơn so với khi dùng cuống họng để nói chuyện như bình thường!

Anh bất giác đứng không vững lui về phía sau một bước, tựa ở hộc tủ, “. . . . . Không có gì, cậu tranh thủ thời gian ăn cơm đi, không ăn sẽ nguội đấy, tôi đi trước, buổi chiều còn phải đến quán trà sữa.”

Tùy Phong nhanh tay viết chữ: Anh không ở lại tiếp em một chút được sao?

Đằng sau còn kèm theo một ký tự “o(╥﹏╥)o ” vô cùng đáng thương.

“Ăn cơm còn phải có người tiếp? Cậu muốn tôi ở lại nhìn cậu ăn à.” Trang Uẩn hoàn toàn không chừa chỗ thương lượng, trực tiếp phất tay tạm biệt.

Sau khi đi xuống lầu, đột nhiên nghĩ đến, ai nha, vừa rồi sao không thuận tay lấy tờ giấy có chữ của Tùy Phong kia đi luôn chứ, dù sao Tùy Phong cũng sẽ ném vào thùng rác. Tùy Phong vẽ ký tự, chuyện này sẽ phá vỡ hình tượng trong suy nghĩ của không ít người đấy!

Hôm nay Thẩm Di Châu không có ở đây, ông chủ tới gặp Trang Uẩn, dọn dẹp một chút liền ra ngoài làm việc, thế là chỉ có một mình Trang Uẩn trông quán. Người trong quán có không ít, phần lớn là nữ sinh.

Không cần đoán cũng biết là tới bắt Tùy Phong đây mà.

Anh tựa ở quầy, nhàm chán lên mạng, sau đó lại vào QQ nhìn bình luận trong nhóm một chút, quả thật đừng nên nói, nhóm fan hâm mộ của anh, đúng là mỗi ngày đều không thấy nhàm chán.

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: Bóp bóp bóp, bóp cái cọng lông ấy! Thế mà thật sự có người đem cái bài 818 về Thần sama kia lên đây, CMN, an tâm cái gì chứ (╯‵□′)╯︵┻━┻

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Phong: Tôi đã nói tôi ghét Thần Tinh cũng không phải do có dính dáng đến mà! Vậy mà hắn lại có thể có quan hệ tốt với tên Mỗ Quân sau khi sama bị bóp lui giới, là do chúng ta không biết thôi, nói không chừng trong chuyện lúc trước cũng có liên quan đến Thần Tinh đấy o( ̄ヘ ̄o#)

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thanh Khê: Đau lòng thay cho Thanh Thần sama o(╥﹏╥)o

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: CMN, Thanh Khê cậu còn dám xuất hiện trong nhóm này sao (#‵′)

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thanh Khê: Thanh Thần sama là bản mệnh của tôi mà, anh ấy bị lôi ra thì tất nhiên tôi cũng đau lòng chứ o(╥﹏╥)o

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Sơ Tinh: Hai năm này thường có bài post đào ngôi sao, vì sao không có ai làm một bài trực tiếp mạnh mẽ tiễn hắn ra khỏi giới chứ! Hoàn toàn không nhìn nổi nữa! Mỗi lần vướng vào hắn, sama của chúng ta lại phải chịu tổn thương! Sama đã lui giới hai năm rồi cầu xin đừng liên luỵ đến ảnh nữa 〒_〒

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: (móc mũi) Bởi vì người ta ôm đùi đại thần đấy.

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Phong: (móc mũi) Bởi vì người ta da mặt dày đấy.

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Tình Thiên: Bất kể ra sao, từ sau khi đại thần Phong Khởi không nể mặt hắn trong khung bình luận ở ca hội ngày đó, tôi đã thành fan đại thần Phong Khởi rồi 2333

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: Thoải mái vả mặt hắn!

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thanh Khê: Là cực kỳ thoải mái =3=, Chỉ là những người kia không mang cả Đại Thủ Tử của tôi vào thì tốt hơn đấy =3=

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: Cái tên thay lòng đổi dạ, mau mau cút!

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Sơ Tinh: Ai, từ vụ tự đào áo may ô của đại thần Phong Khởi khiến tôi nhớ lại hai năm trước, từng có một người con trai cũng vì Thanh Thần sama mà làm chuyện giống vậy. . . . .

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: →_→ Sơ Tinh cậu đừng nói giống như có gian tình như vậy có được không?

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Phong: →_→ Bọn họ quả thực có gian tình mà 【 Lầu dưới duy trì đội hình 】

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Sơ Tinh: →_→ Bọn họ quả thực có gian tình mà

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Tình Thiên: →_→ Bọn họ quả thực có gian tình mà

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thanh Khê: →_→ Bọn họ quả thực có gian tình mà

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: →_→

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Phong: Với lại, trong nháy mắt lúc Uy Dĩ sama nổ áo may ô trước mặt Mỗ Quân cùng Thần Tinh sama, thật sự đẹp trai đến ngây người!

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Tình Thiên: Nhưng mà nói đến những chuyện này thì làm được cái gì nữa, bây giờ Uy Dĩ sama cũng giống như Thanh Thần sama, đều là tử thi băng lãnh ở trong nhóm o(╯□╰)o

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Vi Lương: @Duy Nhất

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Vi Lương: @Vệ Y @Vị Di @Vi Nghi

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: →_→ Đánh chữ sai thụ cậu làm gì vậy?

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Phong: Đánh chữ sai thụ tới, lại có thể @Chủ nhóm @Chủ nhóm

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Vi Lương: @Uy Dĩ

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Sơ Tinh: Lại @Uy Dĩ sama làm gì?

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Vi Lương: Xách các cậu buồn bực trong ngực biểu đệ đối chuyển với ngốc sao!

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: Thần khí phiên dịch @Sơ Tinh, nhờ cả vào cậu!

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Sơ Tinh: Thay các cậu biểu đạt hoài niệm trong lòng đối với Uy Dĩ sama, có lẽ là ý này (⊙﹏⊙)b

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: Nhưng áo may ô của Uy Dĩ sama là cái này @Công Tử Uy Dĩ.

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Phong: Cứu vớt đánh chữ sai thụ mất đi trí thông minh @Công Tử Uy Dĩ

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Tình Thiên: Cách nói này khiến tôi cảm thấy đánh chữ sai thụ thật sự rất đáng thương @Công Tử Uy Dĩ

Công Tử Uy Dĩ: . . . . .

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: CMN? Là tôi hoa mắt sao?

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Phong: CMN? Là ai copy sao?

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Sơ Tinh: Hình như là người thật. . . . .

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Tình Thiên: Chúng ta thật sự @ ra chính chủ rồi? ? ?

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: A a a! Uy Dĩ sama! Đã lâu không gặp! Thật sự là lâu rồi mới gặp a a a!

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Phong: Mắt của tôi mù rồi, a a a, chắc chắn đã mù rồi, a a a!

Công Tử Uy Dĩ: Bình tĩnh. . . . . Bình tĩnh. . . . .

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thanh Khê: Đã như vậy, tôi cũng muốn gửi đại chiêu, ahaha!

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: Cái gì?

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thanh Khê: Hít sâu!

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thanh Khê: One two three! Go go go!

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Sơ Tinh: Chỉ yên lặng nhìn Thanh Khê động kinh.

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Phong: +1

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thanh Khê: @Thanh Thần @Thanh Thần @Thanh Thần @Thanh Thần @Thanh Thần

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thanh Khê: Thần bóng tối Gunara (1) xin ban cho tôi sức mạnh!

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: . . . . .

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Phong: . . . . .

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Sơ Tinh: . . . . .

Công Tử Uy Dĩ: (sờ cằm) Ý nghĩ này không tệ, cho cậu 82 phần, còn lại 18 phần tôi cho cậu 666 (2).

Tuyết Tễ Thần Khởi ◆ Thần Hi: Mặc dù rất muốn đâm sống sama, nhưng không phải mỗi một sama đều có thể gọi ra như Công Tử Uy Dĩ.

Thanh Thần: 666 đập cái mặt cậu!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

(1) Thần Bóng Tối Gunara: Nhân vật phản diện trong phim Chiến Binh Thần Kỳ phần 1, chiếu trên HTV9 mấy năm trước.

(2) 666: 👍👍👍